Tinh Nặc mặc áo mưa hình vịt vàng, người ướt sũng, nước mưa nhỏ giọt xuống.
Bé đứng trước thảm đỏ chuyên dùng để hút nước ở thang máy, chờ cho nước mưa trên người rút hết.
Chờ mãi không được, Tinh Nặc bắt đầu sốt ruột, lập tức cúi đầu, ra sức lắc người để nước mưa trên người nhanh chóng rơi ra.
Tề Diệu với vẻ mặt vội vã, vừa từ thang máy bước ra thì thấy Tinh Nặc mặc áo mưa nhỏ đứng đó, tiến đến nhéo khuôn mặt mềm mại, lạnh lạnh của bé con.
\”Tinh Nặc tan học rồi à?\”
Tinh Nặc trừng mắt giận dữ nhìn anh ta, lui lại hai bước, giơ cánh tay nhỏ lên che mặt mình.
\”Chú là chú xấu!\”
Tề Diệu cười ha hả, mấy ngày không cạo râu, râu mọc lởm chởm để lộ hàm răng trắng.
\”Được rồi được rồi, lần trước đi công tác, chú còn mua bánh kem về cho con đấy nhé!\”
Tinh Nặc đã từng ăn bánh kem của chú Tề, cảm thấy hơi có lỗi, chu môi, không biết nói gì thêm.
Tề Diệu xoa nhẹ lên chiếc mũ áo mưa của Tinh Nặc rồi đứng dậy chào Thẩm Ôn.
Thẩm Ôn đáp lại bằng một câu xa cách nhưng vẫn lịch sự: \”Dạo này anh bận quá, ít thấy anh xuất hiện ở khu dân cư.\”
Tề Diệu thở dài một tiếng, nhớ đến chuyện gần đây quái vật thường xuyên xuất hiện, lòng cũng nặng trĩu.
\”Không sao, chuyện nên làm mà.\”
Nói dứt lời thì điện thoại đặc chế của Tề Diệu reo lên.
\”Tề đội trưởng! Không xong rồi, ở ga tàu có dao động năng lượng cấp cao vừa xuất hiện!\”
Chiếc điện thoại đặc chế có hệ thống cách âm, đề phòng người thường bên ngoài nghe được nội dung cuộc gọi.
Tiếc là Thẩm Ôn vẫn vô tình nghe thấy, chỉ có thể giữ vẻ mặt vô cảm, cúi đầu nghĩ lát nữa phải đem mấy chậu hoa trên ban công vào nhà.
Trời càng lúc càng mưa to, nửa đêm có khả năng sẽ thành mưa lớn.
Tề Diệu vội vàng cúp máy, chuẩn bị lao vào màn mưa.
Tinh Nặc ngẩng đầu, gọi với theo: \”Chú Tề!\”
Tề Diệu quay đầu lại, hỏi: \”Sao thế? Đợi chú đi công tác về sẽ mua bánh kem cho con nhé!\”
Tinh Nặc lắc đầu, giơ chiếc ô trong suốt nhỏ bé trên tay ra đưa cho anh ta.
\”Chú Tề cầm ô đi!\”
Tề Diệu nhìn chiếc ô nhỏ xinh đáng yêu, lòng mềm nhũn.
Bình thường không nên nhận đồ của trẻ con, nhưng anh ta vẫn nhận lấy, cười nói: \”Cảm ơn Tinh Nặc! Chú đi làm việc đây!\”
Tinh Nặc nhìn Tề Diệu chống chiếc ô nhỏ bước vào màn mưa, khẽ thở dài một tiếng, lắc đầu nói nhỏ: \”Chú Tề lúc nào cũng quên mang ô khi trời mưa.\”
Thời gian thật sự gấp gáp, Tề Diệu vừa cùng đồng đội giải quyết xong một con quái vật, về nhà chợp mắt được hai ba tiếng thì lại nhận được lệnh điều động.