7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 110: Trộm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Hoàn] 🐣[Quyển I] Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 110: Trộm

Văn Hành Tuyết thời gian trước cứ như phát điên, liên tục lao vào thách đấu Thẩm Ôn trong các phó bản.

Nếu là người chơi khác thì Thẩm Ôn chắc chẳng buồn ra mặt làm gì.

Nhưng trớ trêu thay, đối thủ lại là tên điên biến thái Văn Hành Tuyết.

Có thể vượt qua từng ấy phụ bản, thực lực của Văn Hành Tuyết không phải dạng vừa. Hầu hết các phó bản cấp cao với hắn mà nói thì cũng chỉ là khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi.

Chỉ khi đối mặt với Thẩm Ôn, cơn điên tiềm ẩn trong hắn mới hoàn toàn bộc phát.

Vác theo thanh đao, hễ không vừa ý câu nào là chém ngay.

Thẩm Ôn tức đến nghiến răng, chẳng còn vẻ phong độ ung dung thường ngày, chỉ còn lại ý định giết cho bằng được Văn Hành Tuyết.

Mấy ngày Thẩm Ôn vắng mặt, trong phó bản gần như phát điên đánh nhau với Văn Hành Tuyết.

Hai người vừa gặp mặt là lao vào đánh.

Ngay cả quy tắc ban đầu của phó bản lâu đài cổ cũng bị bỏ mặc, cứ đánh trước rồi tính sau!

Cuối cùng cả hai đều bị thương, thể chất con người của Văn Hành Tuyết dù sao cũng không bền bằng đám quái vật, tìm được manh mối rồi rời đi trước khi thông quan.

Thẩm Ôn lúc này cũng mệt mỏi rõ rệt, nằm trên giường ôm Tinh Nặc mềm mại thơm tho, khuôn mặt đầy vẻ mãn nguyện.

Tóm lại, bằng mọi giá, y nhất định phải là ba ba duy nhất của Tinh Nặc!

Trùng hợp hay không thì cũng chẳng biết, nhưng Văn Hành Tuyết cũng đang nghĩ như vậy.

Trở lại thành phố trung tâm trong thế giới khủng bố, Văn Hành Tuyết đẩy cánh cổng mục nát của sân nhỏ, nằm vật ra chiếc giường cứng ngắc của mình, trong đầu vẫn suy nghĩ chuyện phó bản.

Cảm thấy lần này chưa đánh hết sức, Văn Hành Tuyết nhắm mắt lại, định vài hôm nữa lại đi gặp Tinh Nặc xem sao.

Bé con này lớn nhanh thật, gần đây còn bắt đầu học mấy thứ tiếng đơn giản.

***

Tinh Nặc ngáp một cái rồi tỉnh dậy, nghiêng đầu thấy ba ba đang nằm bên cạnh.

Thẩm Ôn nằm nghiêng trên giường, mái tóc vàng rũ xuống lộn xộn, lông mày hơi nhíu lại, làn da trắng lạnh, dường như chưa từng bị ánh nắng chiếu qua.

Tinh Nặc đưa tay cầm lấy mái tóc dài suôn mượt của ba ba, xoa nhẹ rồi nhìn với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Không biết có phải đợi đến khi mình lớn lên rồi, mới có thể giống ba ba, có mái tóc dài và đẹp như vậy không nhỉ?

Đang thở dài, Tinh Nặc thấy Thẩm Yến đi đến, giơ tay làm dấu ra hiệu đừng làm ồn.

Tinh Nặc ngoan ngoãn lấy tay che miệng, tỏ ý sẽ tuyệt đối không nói lời nào.

Thẩm Yến xắn tay áo lên, bên dưới lớp áo sơ mi là bắp tay săn chắc. Anh dùng một tay bế bổng Tinh Nặc lên.

Tinh Nặc ngồi trên tay anh, ôm cổ, ngoái đầu lại nhìn thoáng qua ba ba vẫn còn đang ngủ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.