Phía sau Tinh Nặc, những tang thi cấp thấp vẫn đang run rẩy quỳ rạp trên mặt đất do ảnh hưởng của tinh thần lực cấp cao từ giáo viên tang thi chưa hoàn toàn tiêu tan.
Hai đứa trẻ, cao chưa tới đầu gối người trưởng thành, chạy băng băng trên đường phố hoang tàn của thành phố đổ nát.@TửuHoa
Tinh Nặc đã có thể đi lại vững vàng, từng bước chạy nhẹ nhàng, mái tóc nhỏ xù lên theo gió, để lộ vầng trán trắng nõn.
Gương mặt bé hơi tái nhợt, nhưng hai má lại ửng đỏ một cách bất thường.
Bên cạnh bé, nhóc tang thi lại không được suôn sẻ như vậy. Nhóc đi còn không vững, nói gì đến chạy.
Chỉ vài bước, nhóc đã tự vấp vào chân mình rồi \”phịch\” một tiếng quỳ rạp xuống đất.
Đầu gối bị trầy xước, máu đỏ từ vết thương không ngừng chảy ra.
Gương mặt nhóc tang thi tím bầm, cằm bầm dập chẳng ra hình dạng, người dính đầy bụi bẩn, trông chẳng khác nào một con chó nhỏ nhếch nhác.
Tinh Nặc nhìn thấy nhóc tang thi lại ngã lăn trên mặt đất, quần áo rách tả tơi, lập tức dừng bước lại, há miệng thở hổn hển.
\”Tang thi nhỏ, cậu không sao chứ?\”
Tinh Nặc đưa tay định kéo nhóc tang thi dậy, nhưng sức bé quá yếu, kéo mãi cũng không nhấc nổi.
Mệt quá rồi, Tinh Nặc lùi một bước, ngồi phịch xuống đất.
Gương mặt nhỏ nhắn của bé lấm lem bụi bẩn, mái tóc mềm cũng dính đầy đất cát, đôi dép lê hình thỏ đã lấm lem đến mức không còn nhìn rõ hình dạng ban đầu.
Tinh Nặc đưa tay quệt mồ hôi trên mặt, ngước nhìn những tòa nhà đổ nát phía xa.
Bầu trời dần tối sầm, không gian phủ một màu u ám, trong không khí phảng phất mùi mục rữa đáng sợ.
Tinh Nặc lại nhớ đến ba ba và anh trai.
Nhóc tang thi cũng bò dậy, ngồi xuống bên cạnh Tinh Nặc, nghiêng đầu nhìn cậu.@TửuHoa
\”Tinh Nặc.\”
Mái tóc nhỏ của Tinh Nặc khẽ lay động theo gió, lồng ngực bé nhỏ phập phồng vì thở dốc, giọng mềm mại đáp lại: \”Ừm.\”
Ngay giây tiếp theo, bé bỗng nhiên ngã xuống.
Đôi mắt đen nhánh của nhóc tang thi co rút mạnh, vội vàng ôm lấy Tinh Nặc, vẻ mặt lần đầu tiên lộ ra sự hoảng loạn rõ rệt.
\”Tinh Nặc!\”
Nhóc lay lay thân thể mềm nhũn của bé, vẻ mặt căng thẳng đầy lo lắng.
Học theo con người, nhóc vươn tay sờ lên trán bé.
Nhiệt độ nóng rực từ trán Tinh Nặc truyền đến làm làn da lạnh lẽo của nhóc tang thi khẽ co giật. Nhóc giật mình, vội rụt tay lại.
Tinh Nặc bắt đầu sốt cao.
Bị tang thi bắt đi cả ngày, chỉ phát sốt thôi đã là nhờ sức đề kháng kiên cường của bé.
Nhóc tang thi sốt ruột cắn ngón tay, hết lần này đến lần khác sờ lên trán Tinh Nặc, trong đầu điên cuồng tính toán đủ cách giải quyết.