Tinh Nặc không hiểu vì sao mấy anh người chơi lại im lặng, bé hơi mím môi, có vẻ không vui lắm.
\”Anh ơi, ăn trộm là việc xấu lắm đó, chú công an sẽ bắt các anh đi đó.\”
Hơn nữa, bạch tuộc nhỏ quý món đồ đó như vậy, chắc chắn đó là thứ rất quan trọng với nó!
Khâu Khách thở dài, vừa định nói gì đó thì một người chơi luôn im lặng trong nhóm lại cắt ngang.
\”Anh Khâu, đừng có giải thích với trẻ con, tất cả chúng ta đều thấy món đồ đó là một viên ngọc năng lượng. Có khi là con bạch tuộc kia nhớ nhầm, rồi lại đổ oan cho tụi mình ấy chứ!\”
Tinh Nặc nghe thấy người kia nói xấu bạch tuộc nhỏ, lập tức siết chặt tay nhỏ, tức giận đến mức mặt đỏ bừng.
\”Anh mới là… người xấu ấy!\”
Vì không quen nói những lời thô lỗ, Tinh Nặc chỉ cố gắng phản bác lại.
\”Bạch tuộc nhỏ sẽ không nói dối đâu, chắc chắn món đồ của nó đã bị mất thật!\”
Khâu Khách nhức đầu vô cùng. Thấy bé nhân ngư nhỏ cứ mở miệng là bạch tuộc nhỏ, anh ta không nhịn được hỏi: \”Bé nhân ngư à, nếu em thân với con bạch tuộc đó như vậy, em có thể bảo nó quay lại tìm kỹ xem có để quên đồ ở đâu không?\”
Nghe Khâu Khách nói vậy, Tinh Nặc gãi đầu suy nghĩ rồi chợt sáng mắt như vừa nảy ra một ý tưởng. Bé nghiêng đầu nhìn mấy người chơi kia.
\”Các anh nói là không lấy, nhưng bạch tuộc nhỏ lại nói là các anh lấy rồi.\”
\”Trong phim hoạt hình mèo cảnh sát có cái máy phát hiện nói dối ấy, mấy anh có thứ đó không?\”
Nếu thực sự không lấy thì kiểm tra một cái là biết ngay mà!
Khâu Khách như bừng tỉnh, sắc mặt thay đổi liên tục, ánh mắt bất giác dừng lại ở mấy người chơi còn lại.
Người chơi im lặng ban nãy bắt đầu đổ mồ hôi trán, vội vã lên tiếng: \”Anh Khâu, anh cũng tin lời con nít sao? Làm gì có thứ đạo cụ phát hiện nói dối chứ!\”
Nhưng nói thế chứ, trong tay Khâu Khách thật sự có một món đồ gần giống vậy…
Có điều…
Khâu Khách nhìn chăm chú vào người chơi kia – lão Từ – vốn ít nói, lúc tổ đội luôn là người ẩn mình không ai để ý.
Vậy mà giờ đột nhiên lại nhảy ra phản ứng mạnh như thế?
\”Là cậu lấy đồ đúng không?!\”
Khâu Khách và đồng đội bất ngờ ra tay, đè lão Từ xuống sàn boong tàu.
Mặt lão Từ dán sát xuống sàn, gương mặt dữ tợn, nhe răng trợn mắt: \”Tôi không lấy! Anh Khâu không tin anh em, lại đi tin lời một con nhân ngư nhỏ?!\”
Nhưng Khâu Khách dày dặn kinh nghiệm, nhìn cái kiểu nói dối trắng trợn của lão Từ là biết ngay.
\”Cậu điên thật rồi! Nếu không lấy đồ ra, cả đám chúng ta chết trong phó bản này mất!\”
Lão Từ thấy thế cũng không giả vờ nữa.
Gã nở nụ cười điên dại, mắt đầy tia máu, cười ha hả: \”Chết thì chết! Có bấy nhiêu người chôn cùng, đủ rồi!\”