Khi đám người chơi đang hoang mang, giọng nói lạnh lùng của bạch tuộc nhỏ vang lên: \”Bảo vật của ta đâu? Giấu trên người ai trong số các ngươi?\”
Toàn thân những người chơi lập tức căng cứng, cổ cứng đờ chầm chậm ngẩng lên nhìn về phía trần tàu — nơi không biết từ lúc nào đã xuất hiện con bạch tuộc nhỏ trong suốt.
\”A!!!\”
Một tiếng hét thất thanh vang lên. Trong lúc các dị năng và đạo cụ của người chơi cùng lúc được tung ra công kích, bạch tuộc nhỏ vẫn từ tốn tiến về phía họ.
Những xúc tu kéo dài ra, rồi trong ánh mắt không thể tin nổi của mọi người, bạch tuộc nhỏ vung vô số xúc tu, trói chặt từng người chơi một.
Trong số đó, những người mang theo bảo vật có luồng khí mạnh nhất bị bạch tuộc nhỏ treo lơ lửng giữa không trung.
Người chơi đỏ bừng mặt vì nghẹt thở, giãy giụa ho sặc sụa vì thiếu oxy.
\”Cứu tôi với!\”
\”Không phải tôi! Thật sự không phải tôi, tôi chưa từng thấy bảo vật của ngài!\”
Trong lúc bị dồn đến đường cùng, một số người thậm chí bắt đầu vu khống cả đồng đội.
\”Chắc chắn là Khâu Khách! Hắn ta là người mạnh nhất trong nhóm chúng ta! Hắn ta là cấp A, chỉ có hắn ta mới có khả năng lén đổi bảo vật ngay dưới mũi bọn tôi!\”
Những người chơi khác nghe vậy cũng bắt đầu nghi ngờ, ánh mắt dồn dập nhìn về phía Khâu Khách.
\”Khâu Khách! Có phải anh không?\”
\”Làm ơn đấy, nếu là anh giữ thì mau giao lại đi!\”
Khâu Khách gần như phát điên, gương mặt vặn vẹo, bị xúc tu quấn lấy cổ, ho khan không ngừng.
\”Tôi thực sự không lấy! Lúc đó tôi là người đứng xa cái rương nhất! Khi tôi đến nơi thì mấy người đã lấy bảo vật ra rồi còn gì!\”
Mọi người bắt đầu nhớ lại tình hình lúc đó.
Khâu Khách tuy mạnh nhất, nhưng lời gã nói không sai.
Lúc đó gã đứng xa nhất, những người còn lại đều đã tận mắt thấy bảo vật bên trong là một viên ngọc năng lượng, Khâu Khách chỉ mới chạy tới sau cùng.
\”Là tiểu Hạ! Cậu ta là người đầu tiên mở cái rương chứa bảo vật!\”
Tới lúc này, ai cũng chỉ lo mạng sống của mình, chẳng còn tâm trí mà nghĩ đến tình nghĩa đồng đội, chỉ muốn vứt tội lỗi cho người khác.
Con bạch tuộc nhỏ bắt đầu mất kiên nhẫn, vung xúc tu quật mấy người chơi bay thẳng vào vách khoang tàu.
Vừa đụng phải vài cú, máu trên đầu họ đã bắt đầu rỉ ra.
\”Đã vậy thì, tất cả các ngươi cùng chết cho rồi!\”
Ngay lúc xúc tu của bạch tuộc siết chặt lại, Khâu Khách chớp lấy cơ hội, dùng dị năng của mình thiêu đốt đôi mắt của nó.
Con bạch tuộc nhỏ theo phản xạ nhắm mắt lại để tránh, nhưng khi quay lại thì đám người chơi đã dùng đạo cụ cao cấp để tẩu thoát, dịch chuyển tức thời sang một khu vực khác trong khoang tàu.