Trên chiếc giường thủy tinh, tình trạng của Ước Âu cũng không mấy khả quan. Chiếc đuôi của anh ta bị gãy ở đoạn giữa, lộ ra phần xương trắng hếu.
Chỉ nhờ vào khả năng phục hồi mạnh mẽ của nhân ngư mà anh ta mới chưa chết ngay lập tức.
Tộc trưởng và đại trưởng lão của tộc nhân ngư liên tục truyền tinh thần lực cho Ước Âu, cố gắng chữa trị vết thương nặng nhất cho anh ta.
Mấy nhân ngư nhỏ được Leah đưa ra ngoài để tránh làm phiền quá trình trị liệu.
Những nhân ngư nhỏ cứ vây quanh trước mặt Leah, ngước gương mặt nhỏ xíu lên, liên tục hỏi:
\”Ước Âu sao vậy? Sao lại bị thương?\”
\”Không phải Ước Âu lạc đường trong biển rồi không quay lại được sao?\”
\”Còn Vàng Vàng đâu? Có đi cùng Ước Âu không?\”
Các nhóc ríu rít nói chuyện không ngừng, như có vô số câu hỏi đang chực chờ.
Leah cũng chẳng rõ đầu đuôi ra sao, không trả lời được, đành dắt các nhân ngư nhỏ đi sang một căn phòng ngủ bằng thủy tinh khác.
Một trưởng lão nhân ngư đang đứng cạnh giường trong phòng, nghe thấy tiếng động thì dịu dàng mỉm cười và vẫy tay gọi Leah.
\”Leah, các con đến thăm Vàng Vàng à?\”
Vì không rõ tên đầy đủ của Tinh Nặc, mọi người tạm thời gọi bé là \”Vàng Vàng\”, cái tên vừa nghe đã thấy dễ thương và ấm áp như ánh mặt trời.
Leah gật đầu, nhìn vào trong phòng, sợ rằng sẽ thấy cảnh tượng đáng sợ giống như lúc thấy Ước Âu bị thương nặng, đuôi cụt nằm trên giường.
Do hình ảnh của Ước Âu quá kinh khủng, nên Leah và mấy nhân ngư nhỏ chỉ dám đứng ngoài cửa nhìn vào, không dám bước vào hẳn.
Nữ trưởng lão cười dịu dàng rồi lên tiếng: \”Vàng Vàng không bị thương gì cả, chỉ là kiệt sức rồi ngủ thôi.\”
Bà rất yêu thương các nhân ngư nhỏ, vừa vuốt mái tóc màu vàng nhạt của Tinh Nặc, vừa mỉm cười hiền từ.
\”Vàng Vàng đúng là một bé nhân ngư xinh đẹp và dũng cảm!\”
Nhóc nhân ngư mập mạp màu đỏ và có gan lớn nhất trong đám, bơi vào nhìn thấy Tinh Nặc đang ngủ say trên giường thì thở phào nhẹ nhõm.
\”Hú vía, Ước Âu bị thương nặng như vậy làm tớ tưởng Vàng Vàng cũng bị thương luôn!\”
Những nhóc khác cũng nhanh chóng bơi đến vây quanh giường của Tinh Nặc, đi một vòng rồi nở nụ cười dịu dàng.
\”May quá! Vàng Vàng không bị thương!\”
\”Chắc là gặp quái vật! Ước Âu đã bảo vệ Vàng Vàng nên mới bị thương như vậy!\”
Nữ trưởng lão nghe vậy thì bật cười dịu dàng, mái tóc như rong biển nhẹ nhàng trôi trong làn nước, rồi nói khẽ: \”Không phải đâu! Chính là Vàng Vàng đã bảo vệ Ước Âu đấy!\”
Mấy nhóc nhân ngư tròn mắt ngạc nhiên, từng cặp mắt nhỏ long lanh tràn đầy sự không thể tin nổi.
\”Thật sao? Vàng Vàng lợi hại vậy á?\”