Tinh Nặc nhìn vào khoảng trống đen ngòm bên trong thùng gỗ, chui đầu nhỏ vào tìm kiếm một hồi lâu.
\”Sao lại không có gì hết vậy?\”
Bé nghi ngờ có phải mắt mình có vấn đề không, rõ ràng lúc nãy vừa nghe thấy giọng của nhân ngư mà.
Bé đưa đôi tay nhỏ xoa xoa mắt mình, rồi tiếp tục mò mẫm khắp bên trong thùng gỗ.
Ngay sau đó, đầu ngón tay của Tinh Nặc chạm phải một thứ gì đó mềm mại và hơi trơn trượt – cảm giác rất giống vảy cá!
Tuy vẫn không nhìn thấy gì, nhưng Tinh Nặc có thể khẳng định nhân ngư đang ngay trước mắt mình!
Bé sờ loạn một hồi, không biết đụng trúng mảnh giấy gì, ngay lập tức, hình ảnh nhân ngư hiện ra trước mắt.
Nhân ngư trông rất thê thảm, trước ngực và trên đuôi đều có một vết thương sâu hoắm, máu không ngừng chảy ra từ miệng vết thương, thậm chí còn có thể thấy cả lớp xương trắng bên trong.
Tinh Nặc chưa từng thấy cảnh tượng nào kinh khủng như vậy, bị dọa cho sợ hãi, vội đưa tay che miệng để không phát ra tiếng kêu.
May là nhân ngư tuy thở yếu ớt nhưng vẫn còn sống.
Tinh Nặc nhẹ nhàng sờ lên cái đuôi cá đầy vảy đang rơi rụng của nhân ngư, ngẩng đầu tìm kiếm quanh quất, nhưng chẳng tìm được thứ gì có thể giúp được.
Ánh sáng trong khoang thuyền bắt đầu lóe lên, cùng lúc vang lên những tiếng bước chân vội vã và la hét hoảng loạn.
Tinh Nặc không biết ai đã làm nhân ngư bị thương – con người hay quái vật – trong lòng càng thêm lo lắng, lập tức nhảy xuống khỏi chiếc thùng, đưa đôi tay nhỏ bé cố gắng đẩy ngã thùng gỗ.
Rầm một tiếng, trong đêm tối yên tĩnh, tiếng thùng ngã vang lên nghe rõ mồn một.
Không dám chần chừ, Tinh Nặc chạy tới kéo nhân ngư đang bị thương nặng ra ngoài.
Bé muốn tìm chỗ khác để giấu nhân ngư, đợi đến khi bạch tuộc nhỏ lấy lại bảo vật của mình rồi cùng nhau nhảy xuống biển trốn đi.
Hơn nữa, nhìn ánh sáng trong khoang thuyền càng lúc càng rõ, lòng Tinh Nặc càng nóng như lửa đốt.
Bạch tuộc tuy luôn miệng khoe khoang là bản thân mạnh mẽ lắm, nhưng nó thật sự quá nhỏ.
Tinh Nặc cảm thấy, kể cả đem bán cho tiệm nướng mực, chắc người ta cũng sẽ không mua – lỗ vốn mất.
Giống hệt như anh hai của bé vậy, mỗi lần trước khi thi đều nói chắc chắn không thành vấn đề, nhưng lần nào cũng đứng đội sổ, mặt mày ủ rũ trở về.
Ở khía cạnh đó, sự tự tin của bạch tuộc quả thật y hệt anh hai của bé.
Tinh Nặc thở dài một hơi, vụng về cố gắng kéo cái đuôi nhân ngư, kéo nó tới một góc yên tĩnh khác của con thuyền.
Dùng mấy cái thùng gỗ bỏ đi và lá cờ cũ để che lại, Tinh Nặc cùng với nhân ngư bị thương trốn ở phía sau, nín thở chờ đợi.
Trong khoang thuyền.
Đám người chơi vẫn đang trốn trong phòng ngủ. Một người có tinh thần lực nhạy cảm luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn.