Trời đã sáng rõ, ánh nắng vàng rực rỡ di chuyển trên mặt biển, sóng nước lấp lánh lung linh.
Mấy người chơi từ dưới đáy biển bơi lên, thò đầu khỏi mặt nước rồi hít sâu vài hơi thật dài.
Trên con thuyền của lũ quái vật, có một tên sốt ruột quá không chờ nổi, thả thang dây xuống rồi hét lên: \”Bọn bay trộm được đồ mang về rồi hả?\”
Đám người chơi không ai đáp lời, chỉ lặng lẽ kéo nhau trèo lên thuyền rồi nằm bẹp trên boong, thở hổn hển như cá mắc cạn.
Một tên quái vật thấy trên cổ người chơi vẫn còn đeo viên ngọc chống nước cao cấp thì lập tức giật lấy, cất vào túi mình rồi nhe răng hỏi tiếp: \”Ta cho các ngươi viên trân châu năng lượng đắt tiền như vậy, chẳng lẽ lại trộm không được thứ gì?\”
Mấy người chơi vốn bị ép phải lặn xuống biển trộm đồ, mặt ai cũng mệt mỏi, rõ ràng chưa định giao lại đồ vừa lấy được quá sớm.
\”Thế còn hai con nhân ngư đâu rồi?\” Một người trong số họ hỏi ngược lại.
Tên quái vật hừ lạnh, mặt đầy vẻ không vui: \”Nghe đồn con người xảo quyệt, quả nhiên không sai! Còn muốn lừa ta? Chỉ cần giao đồ vật ra đây, ta đảm bảo cho các ngươi gặp hai con nhân ngư đó!\”
Nhiệm vụ lần này của nhóm người chơi là phải lấy được \”nước mắt nhân ngư\” và sống sót qua bảy ngày.
Sau khi lục lọi trên thuyền suốt hai ba ngày, họ mới phát hiện được nơi giam giữ hai nhân ngư đầy thương tích.
Sau khi bàn bạc kỹ càng, mọi người đều tin rằng điểm then chốt của nhiệm vụ này chính là hai nhân ngư kia – chỉ cần chiếm được lòng tin của họ, mới có thể lấy được \”nước mắt nhân ngư\” và hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng còn chưa kịp hành động thì họ đã bị lộ mục tiêu, rồi bị bắt ép giao dịch với lũ quái vật.
Đám quái vật này thì lại muốn có một món báu vật nằm trong hang ổ của một con bạch tuộc dưới biển sâu – thứ cụ thể là gì thì chúng cũng không rõ lắm.
\”Bảo vật đó là món duy nhất được khóa trong rương và giấu trong đống kho báu. Các ngươi là loài người, có nhiều mánh lới – chắc chắn không cần chìa cũng có thể trộm nó ra được!\”
Nghe đến đây, mấy người chơi mặt mày trầm lại, suy nghĩ hồi lâu mà vẫn còn do dự.
Bọn quái vật dường như rất gấp, đến mức còn đưa luôn viên trân châu chống nước cao cấp cho con người mượn.
\”Chỉ cần các ngươi mang bảo vật về nguyên vẹn, ta cái gì cũng có thể đồng ý! Với lại, con bạch tuộc đó đã lâu lắm rồi không còn ở đáy biển, các ngươi sẽ không gặp nó đâu.\”
Sau một hồi bàn bạc, nhóm người chơi cuối cùng quyết định mạo hiểm lặn xuống đáy biển để trộm báu vật của con bạch tuộc kia.
Quá trình thâm nhập hang ổ diễn ra khá thuận lợi, và khi trông thấy cả một hang đầy báu vật sáng chói, mắt họ gần như bị lóa.
Nhưng bọn quái vật đã dặn rất kỹ: con bạch tuộc đó rất hung dữ và mạnh mẽ, tốt nhất đừng động vào quá nhiều đồ của nó.