Đêm xuống, đáy biển sâu lặng lẽ và yên tĩnh.
Những căn phòng thủy tinh của tộc nhân ngư tỏa ra ánh sáng nhè nhẹ, trở thành nguồn sáng duy nhất dưới đáy biển.
Tinh Nặc nằm co trong chiếc giường nhỏ làm từ vỏ sò, chờ đến khi nghe thấy tiếng Leah rời đi mới nhẹ nhàng mở mắt.
Bé tháo hai cọng rong biển nhỏ đang che tai xuống, rồi dùng tay khều khều bạch tuộc nhỏ đang nằm trên đầu giường để đánh thức nó.
Bạch tuộc nhỏ dường như vẫn còn buồn ngủ lắm, cả ngày chỉ biết lười biếng, nằm trên đầu Tinh Nặc chẳng buồn nhúc nhích.
Nó khẽ vung xúc tu, quấn vào mái tóc xoăn của Tinh Nặc rồi ngáp một cái: \”Giờ đi luôn à?\”
Tinh Nặc gật đầu, từ trên giường bò xuống, gấp gọn tấm chăn mỏng lại.
Bên cạnh đầu giường còn để một hộp nhỏ đựng đá quý lấp lánh, Tinh Nặc cũng ôm lấy, cẩn thận đặt hai viên vào đầu giường mỗi nhân ngư nhỏ một viên.
Phân phát đá quý xong, bé mới thở phào nhẹ nhõm.
\”Xong rồi, đi thôi.\”
Bé muốn tiếp tục tiến về phía trước.
Bạch tuộc nhỏ lười biếng vẫy xúc tu, cố gắng lấy lại tinh thần, dẫn đường cho Tinh Nặc.
Ban đêm, các nhân ngư cũng cần nghỉ ngơi nên vùng biển trở nên tĩnh lặng và trống trải.
Tinh Nặc bơi một mạch đến rặng san hô, bơi xuyên qua khu vực phát sáng rực rỡ nhiều màu sắc, rồi đến vùng biển giáp ranh của tộc nhân ngư.
Bé quay đầu nhìn thoáng qua cung điện thủy tinh ở đằng xa.
Bạch tuộc nhỏ vẫn lải nhải: \”Nơi ở của anh còn rộng hơn chỗ này! Lại còn đầy kho báu nữa!\”
Tinh Nặc quay đầu đáp nhẹ một tiếng, rồi thuần thục vẫy đuôi tiếp tục bơi về phía trước.
Không lâu sau khi Tinh Nặc rời đi, sau rặng san hô lộ ra hai nhân ngư.
Tộc trưởng và đại trưởng lão nhìn về hướng bé rời xa, khẽ thở dài: \”Những nhân ngư nhỏ luôn khao khát tự do.\”
\”Nó không thuộc về nơi này. Dù tộc đàn có thể chăm sóc nó tốt nhất, nhưng một nhân ngư nhỏ hoang dã như nó có lẽ không cần điều đó.\”
Cả hai không đuổi theo Tinh Nặc mà lựa chọn tôn trọng ý nguyện của bé, lặng lẽ nhìn theo bóng dáng ấy rời xa.
Đêm dưới biển rất tối, cũng rất nguy hiểm.
Tinh Nặc vượt qua rặng san hô, phía trước đã hoàn toàn không còn ánh sáng, một màu đen đặc quánh khiến bé không nhịn được phải dụi mắt.
Bạch tuộc nhỏ đang nằm trên đầu bé bỗng động đậy, rồi bất ngờ rời khỏi chỗ cũ.
Cảm giác nhẹ bẫng trên đầu khiến Tinh Nặc không khỏi hỏi: \”Bạch tuộc nhỏ, cậu đi đâu thế?\”
Bạch tuộc nhỏ bơi cực nhanh, không trả lời mà chỉ thoắt cái đã biến mất.
Khi Tinh Nặc còn đang mơ màng xoay vòng quanh tìm kiếm, thì ngẩng đầu lên, phát hiện bạch tuộc nhỏ đang dẫn theo một đoàn sứa màu lam và những con hải quang phát sáng lấp lánh như những ngôi sao nhỏ.