7. [Edit – Og] 🐣 Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 64: Bánh mây – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Edit – Og] 🐣 Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 64: Bánh mây

Rõ ràng chỉ mới qua một đêm thôi, vậy mà Tinh Nặc ngồi trước chiếc bàn học nhỏ bằng gỗ của mình lại cảm thấy như thể đã trôi qua cả tháng.@TửuHoa

Bé dùng chiếc giẻ lau ba đã chuẩn bị sẵn, lom khom người cúi xuống, cẩn thận lau bàn học nhỏ của mình sạch bóng.

Ngay cả chiếc ghế gỗ nhỏ mình ngồi, bé cũng nghiêm túc lau đi lau lại một lượt.

Sáng sớm, cậu bạn mập mạp vừa khóc lóc vừa tới lớp, còn chưa bước vào cửa lớp đã thấy Tinh Nặc – bé con tóc xoăn vàng nhạt – đã ngồi ngay ngắn trong lớp, lập tức nín khóc.

Cậu mập lau lau mắt, ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh như một người đàn ông thực thụ, hừ nhẹ hai tiếng rồi bước vào.

Tinh Nặc quay lại định nói gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng thì cậu mập đã vấp phải bậc cửa, ngã nhào.

Tiếng khóc vang dội như muốn phá tung cả nóc nhà.

Tinh Nặc gãi gãi mặt, nhìn cậu bạn khóc toáng lên mà chỉ biết khẽ vỗ vai. Bé cũng định nhắc nhở mà chưa kịp.

Cô giáo Tống vội vàng chạy đến, nhẹ nhàng an ủi từng bạn nhỏ đang khóc lóc không ngừng.

Sáng sớm, trong lớp học toàn tiếng khóc, tiếng gọi \”mẹ ơi\”, náo nhiệt còn hơn cả khu chợ buổi sáng.

Khoảng gần một tiếng sau, lớp học mới dần yên ắng trở lại.

Cô giáo Tống vỗ tay ra hiệu bắt đầu buổi học.

Hôm nay ngoài việc hát mấy bài thiếu nhi, cô còn dạy các bé nhận mặt chữ.

Tinh Nặc nhìn lên bảng đen, thấy hàng chữ vuông vức giống hệt nhau, chống tay lên mặt cảm thấy hoa cả mắt.

\”Dưới… trên…\” – Tinh Nặc lẩm bẩm đọc theo cô, vẻ mặt đắc ý, mí mắt cứ díu lại như sắp dính vào nhau.

Chỉ một giây sau, đầu bé gần như gục luôn xuống bàn học.@TửuHoa

Tinh Nặc gắng gượng mở mắt, đưa tay che trán vừa suýt đập vào bàn, miệng ngáp liên tục mấy cái.

Cơn buồn ngủ dường như còn biết lây, Tinh Nặc vừa ngáp xong thì cả lớp cũng lây theo, hết bé này tới bé khác ngáp theo.

Cậu bạn mập thì còn quá đáng hơn, gục mặt lên góc bàn, má bị ép lõm xuống nhưng vẫn nhắm tịt mắt ngủ ngon lành.

Một tay cậu mập còn cầm bút chì, miệng thì lẩm bẩm như đang đọc theo cô giáo.

Cô Tống đi một vòng quanh lớp, thấy cậu mập như vậy thì ho nhẹ một tiếng.

Cậu mập lập tức giật mình tỉnh dậy, vừa lau nước miếng vừa ngẩng đầu lên la lớn: \”Con không ngủ đâu! Con đang đọc chữ mà!\”

Tinh Nặc thấy vậy cùng các bạn khác che miệng cười rúc rích.

Bé cong cong mắt, ánh mắt như chứa cả một bầu trời đầy sao lấp lánh.

Thời gian học chữ trôi qua nhanh, chuông tan học vừa vang lên, mấy bạn nhỏ như mấy củ cải nhảy nhót khắp nơi, tản ra mọi góc trong trường mẫu giáo.

Tinh Nặc bị một cô bé mặt tròn như quả táo kéo vào phòng hoạt động.

Vừa vào phòng, cô bé ôm eo, tức tối thở phì phò nói: \”Mẹ mình gạt mình!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.