Trong khoảnh khắc Tinh Nặc nhảy xuống, cảm giác không trọng lượng đột nhiên ập đến.
Luồng không khí dồn dập thổi tung vạt áo và sợi tóc của bé, Tinh Nặc che đầu, trong đường ống trượt dài cuối cùng rơi xuống.@TửuHoa
\”Phanh\” một tiếng, giống như trượt cầu trượt, Tinh Nặc từ cửa ra phía dưới rơi ra, úp mặt xuống đất.
Nếu là một đứa trẻ con, Tinh Nặc lúc này chắc chắn đã đau đến rơi nước mắt, rấm rứt nằm đó chờ ba ba đến xoa xoa cho.
Nhưng là một con búp bê vải, Tinh Nặc không cảm thấy đau đớn.
Chẳng qua, búp bê vải dính phải bụi đất, cả người trở nên bẩn thỉu xám xịt.
Bông bên trong búp bê vải giật giật, ngay sau đó chậm rãi bò dậy từ mặt đất.
Tinh Nặc đứng trước tủ kính, ngẩng đầu nhỏ nhìn về phía chiếc tủ mà mình vừa ở.
Trong tủ kính, búp bê sáu đầu không biết tỉnh dậy từ lúc nào, đang ghé sát vào mặt kính nhìn chằm chằm Tinh Nặc.
Tinh Nặc cười với nó, vẫy vẫy bàn tay ngắn ngủn, nói tạm biệt.
\”Tớ đi đây ~\”
Búp bê sáu đầu nhìn bóng dáng nhỏ bé của con búp bê xấu xí dần đi xa, đôi mắt đen láy trợn tròn, dường như đang nghĩ sao bé lại thật sự bỏ đi?!
Nó quay đầu lại, nhìn lối ra đường ống ngay ở góc dưới bên trái, không khỏi có chút khó hiểu.
Thật là kỳ lạ, vì sao rõ ràng lối ra ở ngay trước mắt, mà nó lại chưa bao giờ nghĩ đến việc trốn thoát nhỉ?
Búp bê sáu đầu cẩn thận nhớ lại, phát hiện bọn họ cũng không phải ngay từ đầu đã ngoan ngoãn nghe lời như vậy.
Lúc mới biến thành búp bê vải, mọi người kịch liệt giãy giụa, dũng cảm phản kháng, muốn chạy đi tìm kiếm cơ hội, một lần nữa biến thành người.
Nhưng khi người đầu tiên thất bại, người thứ ba thất bại…
Quá nhiều người thất bại, đến cuối cùng, tất cả búp bê đều im lặng, ký ức dần trở nên mơ hồ, dường như cả hình dáng và tâm hồn đều đang hướng tới sự phát triển giống như một con búp bê vải thực sự.
Khi một người đánh mất lòng dũng cảm phản kháng, sẽ biến thành một con rối thực sự.
Nghĩ thông suốt, búp bê sáu đầu đột nhiên tỉnh ngộ, nhìn bóng dáng Tinh Nặc đã biến mất trong đêm đen, rất muốn há miệng gọi bé lại.
Nhưng nó ở lại quá lâu, đã gần như bị tư duy của búp bê vải đồng hóa.
Giãy giụa do dự nửa ngày, búp bê sáu đầu vẫn ngậm miệng lại, yên lặng ngồi trở về chỗ cũ.
Thôi vậy, con búp bê xấu xí đi rồi thì đi rồi.
Chỉ còn một mình búp bê sáu đầu, lần sau khách đến mua búp bê không chọn, chắc chắn chỉ có thể mang nó đi.
Đến lúc đó nó cũng là một con búp bê vải có chủ.@TửuHoa
***
Trong bóng đêm đen đặc, một con búp bê vải nhỏ bé chưa bằng một cái chân người, đang gian nan bước đi dọc theo con phố.