Nghe thấy Lục Thất học tập ở trong trường, Tinh Nặc khẽ \”oa\” một tiếng.
\”Tớ không thích học.\”@TửuHoa
Tinh Nặc không thích đi nhà trẻ.
Tuy rằng cô giáo sẽ cho bé hoa nhỏ, khen bé là em bé ngoan nhất, nhưng Tinh Nặc vẫn không thích đi nhà trẻ.
Đi học, ban ngày Tinh Nặc đều không thấy ba ba và anh trai.
Hơn nữa đi học bé còn phải ngoan ngoãn đặt tay nhỏ lên bàn, cậu bạn mập đáng ghét luôn làm mặt quỷ chọc Tinh Nặc tức giận.
Nghe thấy Lục Thất nhiệt tình yêu thích học tập như vậy, trực tiếp ở lại trong trường, Tinh Nặc khẽ cảm thán: \”Cậu giỏi quá nha.\”
Lục Thất cười rộ lên, vẻ mặt cứng đờ như máy móc hiện lên một tia thỏa mãn.
\”Tớ không giỏi, tớ chưa từng làm người, rất nhiều thứ tớ đều không hiểu.\”
Cho nên nhóc muốn nhanh chóng học tập, học thật chăm chỉ để trở thành một người tốt.
Lục Thất lại không nhịn được đưa ngón tay lạnh lẽo chạm vào khuôn mặt ấm áp tinh tế của Tinh Nặc.
\”Tinh Nặc mới là giỏi nhất!\”
Được một bạn nhỏ khác khen chân thành như vậy, Tinh Nặc dụi dụi hàng mi ướt đẫm, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vài phần xấu hổ.
\”Mới không có đâu.\”
Tinh Nặc giỏi nhất bây giờ còn chưa tính được phép cộng trừ trong phạm vi mười.
Trong vài phút ngắn ngủi nói chuyện, đầu gối Tinh Nặc đã được chữa trị gần xong.
Tuy rằng trông vẫn còn hơi sưng đỏ, nhưng đã không ảnh hưởng đến việc đi lại.
Lục Thất cuộn băng vải thành một cục nhỏ, nhét vào túi áo trên của Tinh Nặc.@TửuHoa
\”Tinh Nặc cầm lấy, còn dùng được nhiều lần nữa đó!\”
Loại băng vải đạo cụ này, tuy rằng năng lượng trị liệu có hạn, vết thương chí mạng cũng không chữa khỏi được, nhưng được cái mang theo tiện lợi, giá cả ở cửa hàng cũng không đắt.
Lục Thất lại quay đầu, giống như chuột nhỏ tìm bảo vật lục lọi trong phòng chứa đồ.
Ở giữa một đống thùng giấy, Lục Thất đứng thẳng người, cầm một chiếc kim cài áo, chạy tới cài lên quần áo Tinh Nặc.
\”Cái này, Tinh Nặc mang cẩn thận.\”
Kim cài áo đạo cụ cấp S, có thể chống đỡ một đòn chí mạng của quái vật cấp cao.
Gần như là đạo cụ bảo mệnh mà tất cả người chơi đều mơ ước.
Lục Thất còn muốn đưa cho Tinh Nặc tất cả những thứ tốt mà nhóc đoạt được từ tay quái vật khác, nhưng Tinh Nặc lùi lại một bước, dùng sức lắc đầu, không chịu nhận.
\”Ba ba nói, không được lấy đồ của người khác.\”
Lục Thất đành thôi, lại nắm lấy tay Tinh Nặc, cảm nhận nhịp tim và mạch đập mạnh mẽ của bé.