7. [Edit – Og] 🐣 Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 42: Tớ cũng sẽ có hoa đỏ! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Edit – Og] 🐣 Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 42: Tớ cũng sẽ có hoa đỏ!

Khi Tinh Nặc rời khỏi phòng ngủ, vừa đúng lúc nửa đêm.@TửuHoa

Sau khi hoàn thành phó bản và trở về, ngoài cửa sổ, một tia nắng ban mai ấm áp vừa kịp chiếu vào.

Cả người Tinh Nặc bám đầy bụi bẩn, khuôn mặt nhỏ bị chính bé dùng tay quệt đến lem luốc, mái tóc xoăn mềm bị ánh sáng nhạt chiếu lên lấp lánh rực rỡ.

Thẩm Ôn bế đứa nhỏ nhếch nhác này lên, khẽ cau mày, trong ánh mắt ôn nhu lại mang theo chút bất đắc dĩ.

\”Sao lại bẩn thế này? Chỉ mới đi có một đoạn đường mà đã thành ra thế này rồi.\”

Y ôm Tinh Nặc vào phòng tắm, sáng sớm đã bắt đầu tắm rửa cho bé con.

Tinh Nặc trần trụi, đôi chân nhỏ giẫm lên nước, lộ nửa cái đầu trên mặt bồn tắm rộng lớn, giống như một chú cá nhỏ lượn qua lượn lại.

Bơi bập bõm trong nước một hồi, Tinh Nặc tự nhiên học được cách bơi mà không cần ai dạy.

Thẩm Ôn lấy sữa tắm dành riêng cho trẻ em, bắt lấy bé con đang nghịch ngợm trong bồn, thoa đầy bọt khắp người bé.

Bọt xà phòng trắng xóa bị rửa trôi, trên đầu Tinh Nặc vẫn còn dính một lớp bọt nhỏ, mắt nhắm nghiền, dùng khăn ấm che kín mặt.

Thẩm Ôn cẩn thận gội rửa cho bé từ đầu đến chân, kéo bé thẳng người lên, mệt đến mức thở dài một hơi.

Y xắn tay áo, dùng một chiếc khăn tắm lớn bọc Tinh Nặc lại rồi bế ra ngoài, đặt bé lên ghế sofa trong phòng khách.

Tinh Nặc chỉ mặc một chiếc áo ngủ rộng rãi, bọc kín trong khăn lông mềm, trên ghế sofa cứ thế nhảy nhót qua lại.

\”Bé bướm mập, bé con là một con bướm mập!\”

Nhảy nhót một lúc, Tinh Nặc ngẩng đầu, thấy người anh trai luôn trong trạng thái lười biếng của mình đang từ phòng ngủ bước ra.

\”Em về rồi à?\”

Thẩm Bạch Chu ngáp dài, có vẻ như đã biết chuyện Tinh Nặc nửa đêm rời đi, bước đến nhéo nhéo má bé con.

\”Còn mập lên một chút nữa kìa.\”

Cậu khẽ cười, nâng mí mắt lên, kéo Tinh Nặc vào lòng mình.@TửuHoa

\”Chơi vui không?\”

Tinh Nặc gác chân lên đùi anh trai, nhảy nhót hai cái rồi hăng hái gật đầu.

\”Em cùng ba ba trồng hoa hoa, làm bánh quy nhỏ.\”

Trong trí nhớ của Tinh Nặc, mấy ngày qua bé chỉ về lâu đài, ăn uống vui chơi cùng ba ba.

Còn tiện thể gặp vài anh chị xa lạ.

Nói đến đây, Tinh Nặc lại cười toe toét, khoa chân múa tay kể chuyện với anh trai.

\”Trong nhà có một viên ngọc trai siêu to, lạnh lạnh, còn phát sáng nữa nha!\”

Tiếc là lúc rời đi, bé không mang nó về cho anh trai xem. Nếu không, chắc chắn anh trai sẽ kinh ngạc lắm!

Thẩm Bạch Chu chỉ cần nghe qua cũng đoán được bé con đang nói về thứ gì, cười khẽ, lười biếng tựa vào sofa gật đầu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.