7. [Edit – Og] 🐣 Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 40: Tóc bé con, xoăn xoăn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Edit – Og] 🐣 Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 40: Tóc bé con, xoăn xoăn

Thẩm Ôn xoa đầu Tinh Nặc – đứa trẻ nhỏ bé nhưng lúc nào cũng lấm lem, khẽ nhếch môi cười.

\”Tinh Nặc mệt rồi, ngủ một lát ở đây đi.\”@TửuHoa

Thể lực của Tinh Nặc đã sớm cạn kiệt từ lúc chơi trong vườn, đào hết hố này đến hố khác. Thế nhưng, ánh mắt bé vẫn tràn đầy sự quyến luyến, tay nhỏ níu lấy góc áo ba ba, nhẹ nhàng lắc lư cái đầu.

\”Bé con không mệt, ba ba ở lại với con.\”

Thẩm Ôn vốn là người lãnh đạm, không có nhiều cảm xúc như con người, cũng không dễ dàng bị chi phối bởi những cảm xúc vụn vặt. Nhưng khoảnh khắc Tinh Nặc bị người ta cầm dao uy hiếp vừa rồi đã chạm đến giới hạn của y.

Y cảm thấy, bây giờ cần phải đi một chuyến, xử lý sạch sẽ những kẻ gây rối suốt ngày kia.

Thẩm Ôn bế đứa nhỏ, đặt vào chăn, dỗ dành nói: \”Con ngủ trước đi, ba ba đi lấy bánh quy nhỏ cho con.\”

Tinh Nặc muốn ăn bánh quy cùng ba ba, nhưng lại không muốn ba ba đi mất, bé bứt rứt đến mức gãi gãi mặt.

\”Vậy… được rồi.\”

Bé miễn cưỡng buông tay, dặn dò kỹ lưỡng: \”Ba ba lấy bánh quy nhanh lên, rồi lên với con nha!\”

Thẩm Ôn gật đầu, đáp \”Ừ\” một tiếng rồi xoay người rời khỏi phòng.

Dưới lầu.

Người chơi nữ có mái tóc cắt ngắn cùng một đồng đội khác đang bị thương nặng, co ro trong góc phòng. Những người chơi còn lại đứng xung quanh, ai cũng mang vẻ mặt kinh hoàng lo lắng.

\”Chúng ta lần này chắc chết chắc rồi…\”

Người đồng đội bị thương cố gắng kể lại chuyện vừa xảy ra trong phòng khách, khiến ai nghe xong cũng cảm thấy như trời sụp xuống.

\”Thằng đầu trọc đó điên rồi sao?!\”

\”Xong rồi, sao tự nhiên lại nghi ngờ chủ nhân nhỏ chứ?!\”@TửuHoa

\”Không phải ngay từ ngày đầu tiên vào lâu đài, chúng ta đã xác định phải ôm chặt đùi chủ nhân nhỏ sao?\”

\”Gã chắc là mất lý trí rồi, mới làm ra cái chuyện ngu xuẩn như vậy!\”

Những người chơi ai nấy đều tuyệt vọng, nghĩ đến kết cục thê thảm của đồng bọn khi nãy, cảm xúc của họ càng lúc càng sụp đổ.

\”Chi bằng chúng ta cứ tự sát đi, còn hơn ngồi đây chờ bị chủ nhân lâu đài giết như bóp chết con kiến!\”

Người chơi nữ tóc tém nhìn thấy tình hình càng lúc càng mất kiểm soát, trong lòng vừa chán ghét vừa mệt mỏi.

Cô thở dài, lấy một cuộn băng trị liệu ra, băng lại vết thương trên bụng mình.

Cơn đau làm cô tỉnh táo hơn đôi chút, đang định bàn bạc với đồng đội về bước tiếp theo thì đột nhiên nghe thấy giọng của quản gia vang lên ngoài cửa.

\”Các vị khách quý, chủ nhân của chúng ta cho mời.\”

Những người chơi đưa mắt nhìn nhau, sợ đến mức run bắn, cắn chặt răng không dám từ chối.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.