Đèn thủy tinh trong phòng khách không chiếu sáng đến góc khuất, mấy người chơi nhìn nhau, hoàn toàn không kìm nén được sự kích động và phấn khích.
\”Đại lão, anh vào phó bản từ khi nào vậy?\”@TửuHoa
Một nữ người chơi tóc tém, dường như có xu hướng trở thành người đứng đầu nhóm người chơi, chà xát tay, tiến lên bắt chuyện với đại lão.
Văn Hành Tuyết lau vết máu đen dính trên thanh đao, đôi mắt đen lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm trên đỉnh núi.
Hắn mặc một chiếc áo thun đen ngắn tay, dường như không có ý định trả lời, chỉ cúi mắt, cất loan đao ra sau thắt lưng.
Khí thế của đại lão quá mạnh, nữ người chơi tóc tém và những người còn lại trao đổi ánh mắt rồi lập tức im lặng, không dám hỏi thêm gì nữa.
Một người chơi mới không hiểu rõ vì sao những người chơi lâu năm lại kích động đến vậy, lặng lẽ ghé sát lại, khẽ hỏi: \”Tiền bối, đại lão này lợi hại lắm sao? Thuộc cấp bậc gì vậy?\”
Sao những người chơi kỳ cựu lại có biểu cảm như vừa nhìn thấy người cha đã mất sống lại thế kia?
Người chơi lâu năm giọng có chút run rẩy, hai mắt sáng rực khi nhìn Văn Hành Tuyết đang nhắm mắt dưỡng thần.
\”Văn Hành Tuyết đấy! Người đứng đầu bảng xếp hạng cao thủ! Trước đây từng đơn độc vượt qua nhiều phó bản cấp SSS !\”
Người chơi mới trợn tròn mắt, kinh ngạc thốt lên một tiếng rồi siết chặt tay đầy hưng phấn.
\”Thế chẳng phải chúng ta được cứu rồi sao?! Phó bản lần này có cấp bậc cao như vậy, mà vừa hay lại có một đại lão vào cùng. Chúng ta có khi nào thật sự sống sót ra ngoài không?!\”
Người chơi lâu năm gật đầu lia lịa, thở phào một hơi thật dài.
Khối đá nặng trịch đè nặng trong lòng suốt hai ngày qua, vào khoảnh khắc nhìn thấy đại lão, lập tức vơi đi quá nửa.
Gã biết ngay, cho dù phó bản này có khó đến đâu, cũng không thể để mấy người chơi non nớt như bọn họ phải chết vô ích!@TửuHoa
Này chẳng phải, ngay lập tức có một đại lão cấp thần bước vào đây rồi sao?
Nữ người chơi tóc tém cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Nhìn thấy tâm trạng mọi người khá hơn, cô lên tiếng góp vui: \”Xem ra đêm nay chúng ta không cần trốn tránh nữa, có thể đánh thức chủ nhân nhỏ của lâu đài để bảo vệ tính mạng.\”
Dường như nghe thấy một vài từ khóa quan trọng, Văn Hành Tuyết khẽ mở mắt, giọng nói lạnh lẽo vang lên: \”Chủ nhân nhỏ?\”
Lâu đài này từ khi nào có chủ nhân nhỏ vậy?
Nữ người chơi tóc tém lần đầu được nói chuyện với một đại lão cấp bậc này, không khỏi có chút căng thẳng. Cô vội vàng gật đầu, đáp: \”Đúng vậy, chủ nhân nhỏ của lâu đài tên là Tinh Nặc. Lúc đó cậu bé đi cùng chúng tôi từ con đường nhỏ bên ngoài vào đây.\”
Giọng nói của Văn Hành Tuyết trầm thấp, âm điệu như có một lớp sương lạnh bao phủ, nghe xong khiến người ta có cảm giác như có thứ gì đó trơn trượt, lạnh lẽo đang bò qua người.