7. [Edit – Og] 🐣 Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 25: Đúng là quá ồn ào! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Edit – Og] 🐣 Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 25: Đúng là quá ồn ào!

Các người chơi đứng trên bậc thang của lâu đài cổ, đối diện với cả một rừng hoa hồng rộng lớn, nỗi sợ hãi bám riết không rời, không ngừng lởn vởn trong tâm trí.

Một người chơi nữ khẽ run lên, giọng nói nhỏ nhẹ đầy lo lắng: \”Chúng ta mà không đi qua… có khi nào làm con quái vật nhỏ này tức giận không?\”@TửuHoa

Những người chơi có kinh nghiệm lâu năm cũng không dám chắc, căng thẳng nuốt nước bọt, giọng nói còn lắp bắp: \”Tức giận hay không thì tôi không biết, nhưng tôi dám cá rằng nếu chúng ta bước qua đó… thì chắc chắn chết thảm!\”

Những người còn lại điên cuồng gật đầu đồng tình, nhìn chằm chằm khu vườn hoa hồng đỏ thẫm trước mặt, đồng loạt lùi về phía sau một bước đầy ăn ý.

Bên trong khu vườn, Tinh Nặc cúi người xuống, bắt chước dáng vẻ của ba ba, tỉ mỉ kiểm tra tình trạng phát triển của hoa hồng.

Dưới ánh sáng lấp lánh từ những viên pha lê, từng đóa hoa đều rực rỡ đến mức chói mắt, cánh hoa bung nở đến cực hạn, diễm lệ mê hoặc.

Tinh Nặc khoanh tay nhỏ trước ngực, gật đầu chắc nịch: \”Không tồi, hôm nay các nhóm hoa hoa cũng đang ngoan ngoãn lớn lên ~\”

Lặp lại những lời khen mà ba ba hay nói, bé vui vẻ đến nỗi mái tóc xoăn trên trán khẽ rung lên, cái miệng nhỏ nhắn cũng cong lên đầy hạnh phúc.

Dường như những bông hoa hồng cũng rất thích được chủ nhân nhỏ khen ngợi, không có gió mà vẫn nhẹ nhàng lay động.

Giữa những bông hoa vang lên những âm thanh sột soạt khe khẽ, như thể mỗi đóa hoa đều đang vui sướng đáp lại lời của chủ nhân nhỏ.

Sau khi nghiêm túc kiểm tra xong, Tinh Nặc quay đầu nhìn ra hành lang, nơi mà mấy anh chị đang đứng đờ người ra, không ai dám bước tới. Bé con chớp chớp mắt đầy khó hiểu: \”Anh, chị? Không muốn xem hoa hoa sao?\”

Đây chính là con đường hoa đẹp nhất của lâu đài cổ đó nha!@TửuHoa

Một bên, quản gia quái vật thu hồi ánh mắt đầy yêu thương dành cho Tinh Nặc, lạnh lẽo liếc nhìn đám người chơi, giọng nói băng lãnh: \”Chủ nhân nhỏ đã mời các người đi ngắm hoa, là một quý ông lịch sự, các người nên tươi cười cảm ơn ngài ấy vì sự hiếu khách.\”

Ngay sau đó, quản gia hừ lạnh một tiếng rồi tiếp lời: \”Chứ không phải đứng trơ ra đó, chọc giận chủ nhân nhỏ!\”

Lòng bàn tay của những người chơi đã đổ đầy mồ hôi lạnh, cảm giác như bị đẩy vào lò lửa mà nướng chín, thân thể cứng ngắc, không ai dám lên tiếng trước.

Vườn hoa này quỷ dị như thế, bọn họ tuyệt đối không thể đi vào!

Nhưng quản gia quái vật lại quá mức bao che chủ nhân nhỏ của mình, rõ ràng không thể chấp nhận bất kỳ sự từ chối nào.

Trong lòng đám người chơi đều kêu trời than khổ, bọn họ thực sự quá khó xử mà!

Đúng lúc họ đang tiến thoái lưỡng nan, Tinh Nặc đã đi đến bên cạnh, giọng nói non nớt nhưng đầy chu đáo: \”Anh, chị có vẻ như đang mệt mỏi sao?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.