Tinh Nặc ngẩng đầu nhìn quanh, nhưng không thấy bóng dáng ba ba đâu.
Bé con siết chặt quai đeo cặp sách, đôi mắt long lanh ánh lên vẻ bất an, lắc đầu thật mạnh.
\”Không giống, anh trai có tóc bạc mà.\”@TửuHoa
Thẩm Bạch Chu là anh trai tóc bạc có mùi hải sản, không phải người xa lạ đứng trước mặt này.
Người đàn ông lạ ban đầu đang lật xem một cuốn tạp chí, thấy Tinh Nặc bước vào thì hạ mắt, đặt tạp chí sang một bên.
Anh đứng dậy, dáng người cao lớn, bộ vest đen càng làm nổi bật khí chất nghiêm nghị, đường nét gương mặt sắc bén.
Thẩm Yến biết mình có vẻ ngoài dễ khiến người khác e dè, bèn cố gắng thu bớt vẻ lạnh lùng, để lộ một nụ cười ôn hòa hơn.
\”Tinh Nặc.\”
Anh cúi xuống, đôi mắt màu xám tro tĩnh lặng, ngồi xổm xuống ngang tầm mắt với bé con.
\”Anh tên là Thẩm Yến, là một người anh khác của em.\”
Dù bề ngoài có vẻ mạnh mẽ, nhưng khi đối diện với Tinh Nặc, Thẩm Yến lại như một con thú hoang bị sợi tơ mềm mại trói chặt, không dám để lộ chút khí thế áp đảo nào, sợ làm bé con sợ hãi.
Tinh Nặc vẫn lắc đầu, mái tóc xoăn nhỏ trên đầu cũng rung rung theo. Bé bĩu môi, mất một lúc lâu mới lí nhí đáp: \”Bé… không quen biết.\”
Cô giáo hiểu rõ tình huống, vội bước đến giải thích: \”Tinh Nặc, ba con có việc phải đi trước nên gọi điện nhờ anh trai đến đón con về.\”
Làm công việc này, ba đôi khi có những việc đột xuất không thể tránh khỏi, không thể không rời đi một lúc.
Thẩm Bạch Chu vẫn còn đang đi học, trong gia đình chỉ có Thẩm Yến – ông chủ công ty – là người rảnh rỗi nhất để đến đón Tinh Nặc.
Khi Thẩm Yến đến, ba chỉ kịp giới thiệu sơ qua với cô giáo rồi vội vàng rời đi.
Trời mới biết cô giáo đã kinh ngạc đến mức suýt nghẹn lời khi biết Thẩm Ôn có một cậu con trai lớn như vậy!
Thẩm Ôn trông trẻ trung như mới 27-28 tuổi, ai mà ngờ được y đã có một cậu con trai trưởng thành!@TửuHoa
Thẩm Yến không thích giải thích nhiều. Từ lúc đến đây, anh vẫn lặng lẽ ngồi trong góc sofa, nghe các phụ huynh khác trò chuyện ầm ĩ về chuyện nuôi dạy con cái suốt cả buổi sáng.
Thấy Tinh Nặc không có chút ấn tượng nào về mình, Thẩm Yến nhẹ nhàng chọc vào trán bé con, nhắc nhở: \”Quà tặng hai hôm trước.\”
Tinh Nặc bất ngờ bị chọc, hơi loạng choạng lùi một bước, chợt nhớ ra điều gì đó, không nhịn được mở to mắt.
\”Thanh kiếm gỗ nhỏ!\”
Vừa nghĩ đến thanh kiếm gỗ nhỏ, Tinh Nặc lập tức nhớ ra tất cả.
Ba ba từng nói, có một người anh trai mà bé chưa từng gặp đã tặng cho bé thanh kiếm gỗ nhỏ.
Đôi mắt long lanh như hạt nho đen của bé chớp chớp, cái miệng nhỏ chu lên, nghiêng đầu nhìn người anh trai xa lạ trước mặt, trong mắt tràn đầy tò mò.