7. [Edit – Og] 🐣 Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 17: Bông hoa nhỏ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Edit – Og] 🐣 Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 17: Bông hoa nhỏ

Hai ba con giằng co trong thang máy một lúc, cuối cùng Tinh Nặc vẫn bị ba bế đi nhà trẻ.

Bé con tựa đầu lên vai ba, thấy chú ở tầng ba đứng ở cửa thang máy cười ha ha thì dừng lau nước mắt, khóc càng thảm thiết hơn.@TửuHoa

Đến nhà trẻ, những đứa trẻ khác cũng có hoàn cảnh tương tự, vừa nghe ba mẹ nói sẽ không đi cùng, cả phòng lập tức vang lên tiếng khóc ầm trời.

Cậu bé mập mạp hôm trước còn tự tin khoe mình rất gan dạ, giờ lại là người khóc to nhất, tiếng gào thét thê lương vang vọng khắp lớp học.

\”Con không a a a a hu hu hu hu!\”

Tinh Nặc nghe tiếng khóc chói tai mà sững sờ, chớp chớp đôi mắt long lanh, nhất thời không biết có nên tiếp tục khóc hay không.

Thẩm Ôn thấy bé con có vẻ ngừng khóc, định đặt bé xuống.

Tinh Nặc lập tức hoàn hồn, dùng bàn tay nhỏ bấu chặt áo trước ngực ba, vò nát cả lớp vải mềm mại, đôi mắt vẫn đẫm lệ, kiên quyết lắc đầu không chịu buông.

Mái tóc xoăn của bé rối bù, bờ môi nhỏ chúm lại, hàng mi dài ướt sũng vì nước mắt, trông đáng thương hết sức.

Thẩm Ôn trước khi đến đây đã chuẩn bị tâm lý, nhất định phải cứng rắn, dù bé con có khóc đến mức nào cũng không thể mềm lòng.

Nhưng khi cúi đầu nhìn gương mặt tội nghiệp của con trai, trái tim vốn lạnh lùng của y bỗng chốc mềm nhũn.

Thẩm Ôn thở dài, dùng lòng bàn tay lau đi nước mắt trên khuôn mặt nhỏ bé, mày nhíu chặt.

Hay là… hôm nay khỏi đi nhà trẻ?

Ý nghĩ đó vừa lóe lên đã bị y lập tức dập tắt.

Trong nhật ký nuôi con, y đã ghi lại rất nhiều trường hợp ba mẹ quá nuông chiều con cái khiến chúng trở nên kiêu ngạo và hư hỏng.

Tinh Nặc phải trưởng thành thành một cậu bé lương thiện và tươi sáng, chứ không thể trở thành một người ăn chơi lười biếng chỉ biết ỷ lại vào người khác.

Thẩm Ôn thở dài lần nữa, bế bé con đến gần cửa sổ có ánh nắng chiếu vào, hôn nhẹ lên trán bé để trấn an, rồi dịu dàng hỏi: \”Sao bé ngoan không thích đi nhà trẻ?\”

Tinh Nặc khóc đến mệt, đầu tựa vào vai ba, đôi mắt ngơ ngác nhìn ba một lúc rồi khẽ lắc đầu.

\”Không có ba ba đi cùng…\”@TửuHoa

Với một đứa trẻ từ nhỏ đã luôn bám theo ba như hình với bóng, việc tạm xa ba một chút là điều rất khó chấp nhận.

\”Trước đây ba cũng có lúc không ở nhà mà, lúc đó bé ngoan chẳng phải cũng ngoan lắm sao?\”

Tinh Nặc tiếp tục lắc đầu: \”Không có anh hai.\”

Những lúc ba không ở nhà, anh hai vẫn luôn ở bên chơi với bé.

Thẩm Ôn hơi đau đầu xoa thái dương, mái tóc vàng nhạt của y rơi xuống vai, ánh sáng hắt qua rèm cửa tạo nên một bóng mờ nhàn nhạt.

Đúng là một vấn đề khó giải quyết đây.

Tinh Nặc ôm chặt cổ ba, len lén nhìn trộm rồi cúi đầu thở dài như một ông cụ non.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.