7. [Edit – Og] 🐣 Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 163: Phản phệ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Edit – Og] 🐣 Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 163: Phản phệ

Tinh Nặc có gương mặt nhỏ xinh, ưa nhìn, quần áo lại sạch sẽ hơn hẳn mấy cậu nhóc suốt ngày lăn lê ngoài sân trường, nên rất được các bạn nữ trong lớp yêu thích.

Lớp trưởng nhỏ cũng rất thích Tinh Nặc, thường nhân lúc đi thu bài hay giữ trật tự thì tranh thủ đến nói chuyện vài câu với bé.

Cầm bài tập của Tinh Nặc trong tay, lớp trưởng nhỏ sửa lại hai bím tóc của mình rồi đi tìm cô giáo để nộp bài.

Còn An Tử Mặc thì ngồi bệt xuống ghế, tay xoa trán, thở hắt ra một hơi mệt mỏi.

\”Xem như lừa được qua cửa rồi!\”

Tinh Nặc cũng thở dài theo, đưa bàn tay nhỏ vỗ vỗ lên vai An Tử Mặc.

Chương trình tiểu học bây giờ khá nặng, đến trưa tan học cũng đã gần 12 giờ.

Tinh Nặc vừa đeo chiếc cặp nhỏ ra khỏi cổng trường thì thấy Thẩm Bạch Chu đang ngồi trên xe điện, chân dài chống xuống đất, hướng về phía Tinh Nặc bấm còi hai cái.

Tinh Nặc nói tạm biệt bạn bè xong thì chạy vội qua, được anh trai bế lên xe điện.

Đội mũ bảo hiểm xong, Tinh Nặc mỉm cười hỏi: \”Anh sao hôm nay lại tới đón em vậy?\”

Thẩm Bạch Chu phủi mấy chiếc lá dính trên mũ bảo hiểm của Tinh Nặc, rồi khởi động xe: \”Mấy hôm nay anh nghỉ học, không còn huấn luyện quân sự nữa, rảnh rỗi nên tới đón em.\”

Với Thẩm Bạch Chu thì huấn luyện quân sự chẳng phải chuyện gì khó khăn cả.

Tinh Nặc nhìn bộ đồ rằn ri màu xanh lá mà cậu đang mặc, đưa tay sờ sờ rồi bật cười: \”Anh mặc đồ giống chú Tề Diệu ghê!\”

Chú Tề Diệu rất thích mặc quần áo màu sắc sặc sỡ, dù không bao giờ mặc nguyên bộ, nhưng hay phối áo thun trắng với quần hoa hoè, rất có phong cách riêng.

Thẩm Bạch Chu ừm một tiếng, chỉ vài phút sau đã chở Tinh Nặc về tới cổng khu chung cư.

\”Huấn luyện quân sự bắt buộc phải mặc đồ này.\”

Tinh Nặc ngờ ngợ hỏi: \”Vậy chú Tề Diệu cũng đang huấn luyện quân sự hả anh?\”

Thẩm Bạch Chu không biết nên trả lời thế nào, nghĩ đến thân phận chính phủ của Tề Diệu nên không nói gì thêm.

Đúng lúc ấy, Tề Diệu từ trong khu chung cư bước ra, khoanh tay đi tới, nghiêm trang nói: \”Đứa nhóc nhà ai dám nói xấu chú sau lưng đó?\”

Tinh Nặc lập tức đưa tay bịt miệng lại, nghe chú Tề Diệu cười ha ha thì cũng không nhịn được, chu môi nói: \”Con có nói xấu chú đâu!\”

Tề Diệu mỗi lần chọc ghẹo Tinh Nặc đều thấy tâm trạng tốt hơn nhiều. Anh ta duỗi người một cái, ánh mắt liếc thấy bộ đồ rằn ri của Thẩm Bạch Chu thì trong khoảnh khắc trở nên nghi ngờ.

\”Trường các cậu đang huấn luyện quân sự à?\”

Thẩm Bạch Chu nghe vậy thì hơi nhíu mày, tuy không hiểu sao anh ta lại chủ động nói chuyện, nhưng vẫn gật đầu.

Tề Diệu nhếch môi, tiến lại vỗ vai Thẩm Bạch Chu: \”Người em họ Thẩm này, nhìn cậu mặc đồ ngụy trang cũng ra dáng lắm, có muốn sau khi tốt nghiệp thì đến chỗ chú làm việc không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.