7. [Edit – Og] 🐣 Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi – 🐣Chương 160: Bài tập hè – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

7. [Edit – Og] 🐣 Cả Nhà Vai Ác Cưng Chiều Tôi - 🐣Chương 160: Bài tập hè

Tinh Nặc ôm lấy cổ anh trai, ngồi trong lòng Thẩm Bạch Chu, nhìn quanh khung cảnh tàn tạ hoang vu, hỗn loạn và đổ nát.

Rõ ràng lúc vào vẫn là một ngôi trường cổ kính yên tĩnh, vậy mà khi bước ra lại hóa thành một bãi phế tích hoang tàn.

\”Anh ơi, mình vẫn đang ở trường học sao?\” Tinh Nặc không nhịn được hỏi.

Thẩm Bạch Chu nhanh chóng chạy ra cổng trường, che mắt Tinh Nặc lại, không trả lời.

Đợi đến khi tầm nhìn của Tinh Nặc sáng trở lại, đã hai phút trôi qua, họ đang đứng ở cổng trường nơi người qua lại tấp nập, xung quanh là những sinh viên trẻ trung đầy sức sống.

Tinh Nặc bối rối chớp mắt, cảm giác như vừa rồi cảnh tượng đổ nát kia chỉ là một ảo giác.

Thẩm Bạch Chu tìm được chiếc xe điện mình đậu bên đường, đội mũ bảo hiểm cho Tinh Nặc rồi bế bé ngồi lên ghế sau.

\”Được rồi, bây giờ mình về nhà thôi.\”

Tinh Nặc gật đầu. Dù trong lòng còn nhiều điều muốn hỏi, nhưng trí nhớ lại bất ngờ trống rỗng, những chuyện liên quan đến trường học dường như chẳng còn rõ ràng.

Đã từng trải qua quá nhiều lần mất trí nhớ kỳ lạ, Tinh Nặc cũng không còn muốn truy cứu sự thật nữa. Bé chỉ nắm chặt vạt áo anh trai, cảm nhận cơn gió hè nóng nực táp vào mặt.

Chiều mùa hạ, chân trời đỏ rực ánh hoàng hôn, từng mảng tím biếc hòa lẫn vào nhau, đẹp như một bức tranh ánh sáng.

Trường đại học cách khu nhà của Tinh Nặc không xa, chỉ qua vài con phố là đến. Chưa đầy năm phút, Thẩm Bạch Chu đã dừng xe dưới tòa nhà khu chung cư.

Cậu tháo mũ bảo hiểm cho em trai, dặn dò đầy lo lắng: \”Hôm nay anh ngủ lại ký túc xá. Bữa tối Thẩm Yến đã nhờ chú đầu bếp tới nấu rồi, đừng để ba ba phải xuống bếp. Ăn xong thì ngoan ngoãn đi ngủ nhé. Ngày mai nếu không có tiết học, anh sẽ về sớm đưa em đi học.\”

Tinh Nặc gật đầu liên tục, đôi mắt cong cong, nụ cười rạng rỡ như những vì sao, lấp lánh chói sáng.

\”Dạ! Lần sau em còn muốn đến trường anh chơi nữa, trường to quá trời luôn!\”

Tinh Nặc nhớ lại lần gặp lại chị khóa dưới ở ký túc xá, nhớ tới con đường nhỏ cổ kính trong trường và nhà ăn to lớn có thể chứa cả nghìn người ăn cùng lúc thì không khỏi xuýt xoa.

Thẩm Bạch Chu xoa đầu em trai, nói \”được rồi\”, ánh mắt tràn đầy yêu thương.

\”Em lên thang máy đi đi, anh nhìn em vào nhà rồi mới đi.\”

Tinh Nặc vẫy tay tạm biệt cậu, bước vào thang máy trở về nhà.

Thẩm Ôn đang tưới cây ngoài ban công, Tinh Nặc chạy tới ríu rít kể về trường học của anh trai lớn và đẹp thế nào, vừa nói vừa khoa chân múa tay, đầy vẻ háo hức.

\”Sau này lớn lên, con cũng muốn vào đại học!\”

Với Tinh Nặc, những anh chị được vào đại học đều là những người siêu lợi hại!

Thẩm Ôn hái một đóa hoa hồng tím, cắm vào bình hoa và đặt ở đầu giường của Tinh Nặc.

\”Được, Tinh Nặc phải cố gắng học giỏi nhé.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.