Bánh quy so với dự đoán thì bán chạy hơn rất nhiều.
Còn có mấy đứa nhỏ chơi chung chạy đến giúp An Tử Mặc duy trì quầy hàng của mình.
Chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủi, chỗ bánh quy An Tử Mặc mang đến đã bán sạch.
Tinh Nặc nhìn thùng giấy đầy tiền, cùng Lục Thất ngồi xổm xuống, từng tờ từng tờ đếm tiền, xếp ngay ngắn, khuôn mặt đầy niềm vui.
\”Trời ơi, tụi mình lời được 25 đồng rồi!\”
An Tử Mặc lau gương mặt nhỏ ngăm đen đỏ au của mình, nóng chịu không nổi nhưng miệng vẫn cười rất sung sướng.
\”Đi thôi! Tinh Nặc, tớ đãi các cậu ăn kem!\”
Giờ có tiền rồi, một cây kem nhỏ thôi, chẳng có gì to tát cả!
Da Tinh Nặc không bị đen đi vào mùa hè, nhưng mặt lại đỏ rực lên, đôi mắt long lanh nước, trông như một quả đào chín mọng ngọt ngào.
Cậu đáp một tiếng, mắt sáng rỡ càng thêm long lanh.
\”Thật à! Tớ lâu lắm rồi chưa ăn kem đó!\”
Mấy hôm trước thực tập ở công ty, Tinh Nặc mệt rã người, cả người như mất hết tinh thần, về nhà là ngủ liền, không còn hơi sức mà đi mua kem.
An Tử Mặc hào sảng vung tay, dẫn hai đứa bạn nhỏ của mình đi tới tiệm gần đó, mỗi người gọi một cây kem.
Mới vừa kiếm được 25 đồng, quay đầu đã tiêu ngay sáu đồng.
An Tử Mặc ăn xong vẫn chưa đã, lại đi mua thêm một cây nữa, còn mua thêm một bịch que cay, ngồi dưới bóng cây cùng Tinh Nặc chia nhau ăn.
Tinh Nặc không thích ăn mấy món que cay quá nồng này, chỉ thử một cây rồi im lặng tiếp tục liếm kem của mình.
Kem lạnh buốt trôi qua cổ họng khiến Tinh Nặc không kìm được nheo mắt lại, sung sướng nói: \”Bán hàng đúng là dễ kiếm tiền thật đó!\”
An Tử Mặc vừa nuốt mấy miếng kem, gật đầu cái rụp: \”Chuẩn luôn! Ngày mai tớ lại nhờ mẹ mua bánh quy, rồi trộm đem bán tiếp! Lại kiếm thêm mớ nữa!\”
Lục Thất bên cạnh mặt không cảm xúc đang ăn kem, nhíu mày, trong mắt không giấu nổi vẻ bất lực.
\”Tổng cộng tụi mình tiêu hết 92 đồng 5 rồi.\”
Lục Thất nói ra con số làm An Tử Mặc đang nhai kem khựng lại, mắt mở to.
\”Sao lại thế được?!\”
Rõ ràng lời rất nhiều mà!
Vừa dứt lời, mẹ An Tử Mặc từ trong khu chung cư bước ra, tay cầm cây cán bột, mặt đầy tức giận.
An Tử Mặc thấy vậy, da đầu tê rần, lập tức quay người bỏ chạy.
\”Đứng lại đó cho mẹ! Thằng quỷ con! Mẹ bảo sao bánh quy trong nhà tự nhiên hết sạch!\”
Tinh Nặc cầm cây kem còn chưa ăn hết, mặt dính tí kem, ngơ ngác nhìn An Tử Mặc chạy như bay đi xa.
Cậu đếm đếm ngón tay, chậm rãi nhận ra rồi giật mình nói: \”Giống như là bị lỗ thật…\”