Bé trợ lý Tinh Nặc bận rộn cả buổi sáng, đến trưa thì xách hộp cơm nhỏ hình hoạt hình của mình, đi theo trợ lý Kha đến căn tin ăn cơm.
Nhân viên đến căn tin ăn cơm phải trả tiền, một bữa cơm không tốn bao nhiêu.
Tinh Nặc nhìn căn tin rực rỡ muôn màu, còn có vài quán trà sữa, ngẩng đầu nhỏ, cảm giác đôi mắt sắp nhìn không xuể.
Bé vui vẻ đi theo sau trợ lý Kha, thấy cậu ta lấy một phần cơm gà hầm nấm, cũng đưa hộp cơm nhỏ của mình cho cô bán cơm, giọng mềm mại nói: \”Cô ơi, con cũng muốn gà hầm nấm!\”
Cô bán cơm vẫn là lần đầu tiên múc cơm cho một đứa trẻ nhỏ như vậy, thấy thế lạ lẫm nhìn mấy lần, không khỏi nói: \”Được rồi! Con theo người lớn đến công ty hả?\”
Tinh Nặc lắc đầu, bưng hộp cơm nhỏ của mình, ưỡn ngực nhỏ, để cô bán cơm thấy rõ thẻ nhân viên trước ngực mình.
\”Không phải ạ, con là trợ lý thực tập, hôm nay đến làm việc.\”
Cô bán cơm ngây người một thoáng, \”a\” nửa ngày, cầm cái muỗng không phản ứng lại.
\”Con?! Trợ lý thực tập?!\”
Trong nháy mắt, não cô bán cơm đã tưởng tượng ra đủ thứ tiểu thuyết, các loại thiên tài nhí hacker, thần đồng Olympic… nhanh chóng lướt qua đầu, cuối cùng hiểu ra nói: \”Cô biết rồi! Con là người ngoài được mời đến!\”
Một cao thủ nhỏ tuổi tinh thông một lĩnh vực máy tính nào đó, cho nên Thẩm tổng căn bản không để ý tuổi tác của bé, cố ý thuê đến làm việc!
Tinh Nặc không biết cô bán cơm nghĩ gì, cũng không hiểu rõ từ \”người ngoài được mời đến\”, chỉ là chắc chắn \”dạ\” một tiếng, gật đầu.
\”Đúng rồi ạ.\”
Bưng hộp cơm của mình, Tinh Nặc nói tạm biệt, đi theo trợ lý Kha đến vị trí gần cửa sổ ăn cơm.
Trợ lý Kha còn tự bỏ tiền túi mua cho bé một hộp sữa nhỏ, đặt lên bàn cho bé.
Tinh Nặc uống hai ngụm, rồi lại nhìn ly trà sữa trong tay trợ lý Kha, không nhịn được hỏi: \”Trợ lý Kha, sao anh lại uống trà sữa?\”
Tinh Nặc cầm hộp sữa nhỏ của mình, so sánh với ly trà sữa màu nâu của trợ lý Kha, cảm thấy của đối phương ngon hơn.
Đương nhiên cũng thật sự là trà sữa ngon hơn một chút.
Trợ lý Kha uống hai ngụm trà sữa, nhìn vẻ mặt thèm thuồng của bé, cố ý trêu: \”Cái này không ngon đâu, đắng lắm.\”
Tinh Nặc đã sớm không phải đứa trẻ ba tuổi, cũng không dễ bị lừa như vậy, lập tức hừ một tiếng.
\”Anh nói dối, Lả Lướt trước kia mua trà sữa rồi, em uống rồi, ngọt mà!\”
Để phòng ngừa Tinh Nặc luôn trộm mua kem, tiền tiêu vặt của bé ít đến đáng thương.
Bất quá Lả Lướt cũng không có nhiều tiền, mấy đứa trẻ mỗi lần đều góp một hai tệ, mua một ly rồi chia nhau uống.
Tinh Nặc uống hai lần, kinh ngạc như gặp tiên, đáng tiếc là quá đắt, không thể thường xuyên mua.
Trợ lý Kha cười phá lên, cảm thấy trêu chọc trẻ con có ý vị lạ thường, ho nhẹ một tiếng nói: \”Cái này không giống nhau, cái này của anh là đắng, anh cố ý bảo ông chủ làm đắng một chút, để tỉnh táo đầu óc.\”