Thẩm Ôn đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ mềm mại của bé con, sắc mặt lạnh lùng dần dịu đi, khóe môi cũng vô thức nhếch lên một chút.@TửuHoa
Tinh Nặc rất thích cảm giác thân mật khi dán sát vào ba, lập tức đưa mặt nhỏ lại gần, chu môi hôn một cái lên mặt ba.
Da ba có cảm giác hơi lạnh, trên người lúc nào cũng mang theo một mùi hương nhẹ nhàng dễ chịu, gần đây vẫn luôn là hương hoa tulip thanh nhã.
Tinh Nặc vui vẻ nheo mắt lại, bàn tay nhỏ vỗ vỗ lên ngực ba, bắt chước người lớn mà giúp ba vuốt vuốt giận.
\”Ba ba, hít thở nào.\”
Sắc mặt giận dữ của ba cứ như là bé vừa uống phải thứ thuốc đắng nghét, trông đầy uy hiếp.
Thẩm Ôn lười nhác nâng mí mắt lên, lạnh nhạt liếc nhìn Thẩm Bạch Chu một cái, hừ nhẹ: \”Ba không giận.\”
Là một con quái vật đơn bào, Thẩm Bạch Chu lập tức tin ngay.
Do nín thở quá lâu, mặt cậu có hơi tái, nhanh chóng hít một hơi sâu, sau đó ngẩng lên nhìn Thẩm Ôn, nở một nụ cười.
\”Cảm ơn ba.\”
Thẩm Ôn: \”……\”
Sao lại có thể ngốc như vậy chứ?
Thẩm Bạch Chu nghĩ rằng nguy cơ đã qua, vô tư cầm bát lên, cắm đầu ăn lấy ăn để hơn nửa chén cơm. Vừa ăn, cậu vừa nhảy disco trong lòng Thẩm Ôn.
\”Thầy giáo bảo ký tên vào bài kiểm tra.\”@TửuHoa
Thẩm Ôn hạ mắt xuống, không muốn nhìn khuôn mặt của Thẩm Bạch Chu thêm nữa, lạnh lùng đáp một tiếng.
\”Sao con không nhờ Tinh Nặc ký hộ?\”
Thẩm Bạch Chu \”a\” một tiếng, chống cằm suy nghĩ nghiêm túc: \”Có thể nhờ Tinh Nặc ký hộ sao? Cũng đúng nhỉ.\”
Ai ký mà chẳng giống nhau?
Tinh Nặc ngơ ngác, ngồi trong lòng ba, ló đầu ra, lông mi nhỏ run run, sau đó gật đầu mạnh mẽ.
\”Được thôi ~\”
Tinh Nặc rất thích ký tên, dạo này bé còn đang học viết tên mình theo ba cơ mà!
Bé viết từng nét thật cẩn thận, nhưng vẫn còn non nớt, hai chữ \”Tinh Nặc\” xiêu vẹo chẳng ngay hàng thẳng lối chút nào.
Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Ôn cảm giác cơn giận của mình lại bùng lên.
Mặt lạnh xuống, y cầm bút ký vèo một cái vào bài kiểm tra rồi ném về phía Thẩm Bạch Chu.
\”Đi ngay cho khuất mắt!\”
Thẩm Bạch Chu ngơ ngác gãi cằm, \”ồ\” một tiếng, vội vàng ăn hết cơm rồi cầm bài kiểm tra chạy biến.
Sau bữa tối, như thường lệ, Thẩm Ôn ôm Tinh Nặc xuống lầu đi dạo một vòng.
Sau khi đi bộ về, Tinh Nặc nóng đến mức trán lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt trắng nõn cũng hơi ửng đỏ.
Thấy vậy, ba rót hơn nửa cốc nước, đưa cho bé. Nhưng Tinh Nặc chỉ chép chép môi, lắc đầu tỏ ý không uống.
Trước khi đi ngủ, Tinh Nặc mặc bộ đồ ngủ liền thân hình khủng long màu xanh nhạt, kéo theo cái đuôi nhỏ, lắc lư đi tuần tra một vòng phòng khách như thường lệ.@TửuHoa