\”Cô Dung.\”
Lục Ngu dường như bị đóng băng tại chỗ, không nhúc nhích.@TửuHoa
Cậu đã nhìn thấy người ở giữa đám đông, Dung Thư Tuyết sắc mặt bình thường, ý cười dịu dàng, nếp nhăn nơi khóe mắt như gợn sóng hồ tĩnh lặng, rất hiền từ, đối mặt với đám đông vây quanh hỏi chuyện, cô nói chuyện rất tự tin.
\”Nếu em ấy bằng lòng, hôm nay có thể cho mọi người thấy em ấy.\” Dung Thư Tuyết cũng nhìn thấy Lục Ngu, cô ấy liếc nhìn Lục Ngu rồi mỉm cười đáp lại đám đông, không cố tình đặt ánh mắt lên người Lục Ngu.
Triển lãm tranh lần này coi như là cô ấy và Tống Giản Lễ cùng nhau làm cho Lục Ngu, nếu Lục Ngu bằng lòng tiếp nhận, cậu có lẽ sẽ đứng ra.
Lục Ngu lùi lại nửa bước, Tống Giản Lễ nắm chặt tay cậu, ôn tồn trấn an: \”Không sao đâu Tang Tang.\”
\”Em, em không biết cô giáo lại…\” Có thân phận như vậy, là họa sĩ \”Dung\” nổi tiếng kia.
Không trách Lục Ngu không biết danh tiếng của Dung Thư Tuyết, cô từ trước đến nay kín tiếng, nếu không cần thiết cũng không xuất hiện trước công chúng, lâu dần, mọi người chỉ biết cô là một họa sĩ lợi hại, nhưng hiếm khi có ai biết mặt.
Lục Ngu vốn dĩ đã cảm thấy với tư chất của mình, không xứng làm học trò duy nhất của Dung Thư Tuyết, hiện tại biết thân phận của Dung Thư Tuyết, cậu càng tự ti.
Cậu sao xứng đây? Hay là Dung Thư Tuyết đã nhìn trúng điểm gì ở cậu? Lục Ngu không rõ, nhưng cậu biết mình không nên đứng ra làm mất mặt Dung Thư Tuyết vào lúc này, cậu lùi bước, Tống Giản Lễ lại nắm chặt tay cậu.
\”Cô ấy trước hết là một người thầy, sau mới là một họa sĩ nổi tiếng.\” Tống Giản Lễ nói.@TửuHoa
Lục Ngu ngẩn người, có chút không biết làm sao, Tống Giản Lễ lại buông tay cậu ra: \”Không sao đâu Tang Tang, không ai có thể ép buộc em.\”
Hắn giữ chặt Lục Ngu cũng chỉ là muốn nói cho Lục Ngu biết suy nghĩ của mình.
\”Cô Dung, nếu là học trò của cô, vậy cậu ấy có gì hơn người sao?\” Lục Ngu nghe thấy có người hỏi.
\”Em ấy là một đứa trẻ rất có thiên phú, điều này không thể phủ nhận. Nhưng tôi nhìn thấy ở em ấy nhiều hơn là sự nỗ lực và tình yêu với cây cọ, tôi nghĩ dù em ấy không có chút thiên phú nào, tôi cũng sẽ bằng lòng nhận em ấy làm học trò.\” Dung Thư Tuyết mỉm cười trả lời câu hỏi, cô nói là đang nói cho họ nghe, cũng là đang nói cho Lục Ngu nghe.
Con ngươi Lục Ngu run lên, kinh ngạc nhìn Dung Thư Tuyết.
Vẻ mặt đó không phải nói dối.
Yết hầu Lục Ngu nghẹn ngào, chủ động tiến lên nửa bước, cậu nghiêng đầu nhìn Tống Giản Lễ, Tống Giản Lễ gật đầu cổ vũ: \”Cố lên, Tang Tang.\”
Thế là Lục Ngu bước lên phía trước, khi tiến gần hơn một chút, Dung Thư Tuyết chú ý, cô nhìn Lục Ngu rồi chủ động mở miệng: \”Em ấy đến rồi.\”
Đám đông theo ánh mắt cô nhìn lại, chủ động nhường đường cho Lục Ngu.
Lục Ngu nghe thấy tiếng kinh ngạc của ai đó.@TửuHoa