6. [Hoàn Cv]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên – 🌸Chương 11: Quan tâm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

6. [Hoàn Cv]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên - 🌸Chương 11: Quan tâm

Sau khi điền xong thông tin, Tống Giản Lễ đưa sổ ghi chép trả lại.

Bác sĩ nhận lấy rồi liếc nhìn Tống Giản Lễ với ánh mắt khó hiểu. Hắn chỉ mỉm cười dịu dàng, nghiêng đầu hỏi: \”Sao vậy?\”

Nữ bác sĩ đẩy gọng kính, nhìn lướt qua thông tin cá nhân trong sổ. Chữ viết của Tống Giản Lễ giống như con người hắn, không phô trương nhưng tinh tế, vừa nhìn đã biết là người từng luyện chữ thư pháp.@TửuHoa

\”Không có gì.\”

Sau đó, cô đặt sổ ghi chép lên giường, thành thạo tháo kim truyền trên mu bàn tay của Lục Ngu. Khi cầm cổ tay gầy guộc của cậu, cô không khỏi nhíu mày: \”Lục Ngu đúng không? Tôi vừa xem thông tin cá nhân của em, năm nay 17 tuổi, cao 1m75, nhưng cân nặng lại quá thấp. Em nên chú ý đến chế độ ăn uống, cố gắng tăng cân một chút.\”

Cô chân thành đề nghị.

Nhưng chưa kịp để Lục Ngu trả lời, Tống Giản Lễ đã hỏi ngay: \”Em muốn hỏi một chút, tại sao cậu ấy ăn mãi mà không tăng cân? Có cần uống thuốc Đông y để điều trị không?\”

Bác sĩ lắc đầu: \”Khó nói lắm, nguyên nhân có thể rất nhiều. Ví dụ như do vấn đề nội tiết tố trong cơ thể, trường hợp này có thể dùng thuốc. Hoặc cũng có thể do tâm lý, nếu vậy thì tôi khuyên nên gặp bác sĩ tâm lý trước rồi mới điều chỉnh chế độ ăn uống.\”

Cô nhìn hai người rồi hỏi: \”Em là bạn của em ấy à?\”

Tống Giản Lễ gật đầu.

Lục Ngu bổ sung: \”Là bạn thân nhất.\”

Nữ bác sĩ nghe vậy thì thấy khóe môi Tống Giản Lễ khẽ cong lên, nở một nụ cười nhẹ.

\”Được rồi, về nhà kiểm tra thêm nhé. Cảm ơn cô.\” Tống Giản Lễ lễ độ nói, thái độ khiêm tốn làm cô cảm thấy rất dễ chịu.

Cô phất tay: \”Không cần cảm ơn, lát nữa sẽ có người đến thu dọn, hai em có thể rời đi bất cứ lúc nào. Trên tủ đầu giường có thuốc của em ấy, nhớ mang theo.\”

Nói xong, cô rời đi.

Tống Giản Lễ ngồi xổm xuống, nhặt đôi giày của Lục Ngu đặt cạnh mép giường.

Lục Ngu vén chăn lên, đặt chân xuống giường, định cúi đầu tự đi giày.@TửuHoa

Nhưng đột nhiên, một bàn tay ấm áp và mạnh mẽ nắm lấy mắt cá chân cậu. Tay còn lại của Tống Giản Lễ cầm lấy chiếc giày, đi vào cho cậu một cách tự nhiên, như thể đã làm việc này từ rất nhiều năm trước.

Lục Ngu ngẩn người. Đến khi nhận thức được, cậu định rụt chân lại thì một chiếc giày đã được mang xong.

\”Giản ca, để tớ tự làm cũng được.\”

Nhìn thấy Tống Giản Lễ còn định mang nốt chiếc còn lại, Lục Ngu vội vã đưa tay đặt lên mặt hắn.

Làn da của Tống Giản Lễ rất mịn, bàn tay Lục Ngu cảm nhận được sự mát lạnh trên da hắn, trong khi lòng bàn tay cậu lại nóng bừng.

Mắt đối mắt.

Ánh đèn phòng y tế sáng rực, trong mắt Tống Giản Lễ là sự dịu dàng không thể che giấu. Hắn ngồi xổm trước mặt Lục Ngu, như thể đang cúi mình phục tùng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.