Lục Ngu không ổn, thật sự rất không ổn.
Ở trong xe làm ầm ĩ một lát sau, về đến nhà cũng cho phép Tống Giản Lễ làm cậu, làm tư thế gì cũng đồng ý, sướng thì sướng nhưng Tống Giản Lễ cũng có chút bất an.
Cho nên lúc Lục Ngu đòi Tống Giản Lễ lại đến một lần nữa, hắn từ chối.
Trong phòng tràn ngập mùi tin tức tố trà đắng nồng đậm, hiếm hoi mà mùi tin tức tố quế cũng nồng đậm như vậy.
Tống Giản Lễ vớt người vào lòng, từ đầu giường xé hai tờ giấy ướt lau vết nước trên người Lục Ngu, dỗ hôn vài câu hỏi: \”Hôm nay sao lại ngoan vậy? Hả? Có phải đã phạm lỗi gì không?\”
Lục Ngu mặt đỏ bừng, mồ hôi dính vào tóc nhạt của cậu, môi mỏng bị hôn đến sưng, mắt hiện tại vẫn còn ở trạng thái mơ màng, nghe Tống Giản Lễ hỏi, cậu chậm vài giây mới ôm cổ Tống Giản Lễ, nằm trên vai hắn khẽ đáp: \”Không có phạm lỗi.\”
\”Thích Giản ca.\” Cậu lại ngẩng đầu lên đi đòi hôn, Tống Giản Lễ chỉ hôn cậu hai cái thì buông ra: \”Không hôn, lại làm một lần nữa.\”
Đầu óc Lục Ngu phản ứng còn tương đối chậm chạp, nhưng nghe Tống Giản Lễ nói vậy, ngoan ngoãn mở chân ra một chút, dấu răng trên tuyến thể một vòng lại tiếp một vòng, sưng đỏ nghiêm trọng, những thứ ở lại bên trong từ từ trượt ra, tai Lục Ngu nóng lên, vùi đầu xuống, Tống Giản Lễ vỗ mông cậu một cái: \”Dỗ anh vui vẻ đi, nói xem muốn thương lượng gì với anh, nếu không thì sẽ không hôn em, cũng sẽ không ôm em.\”
Hắn nói xong thì buông tay đang ôm ngang eo Lục Ngu ra, Lục Ngu vội vàng dính lấy, cọ cọ mặt Tống Giản Lễ mới nói: \”Hôm nay có một nhà sưu tập đến phòng vẽ tranh tìm em, tên HeDda, anh biết ông ấy chứ?\”
Lục Ngu nói đến đây thì ngước mắt nhìn về phía Tống Giản Lễ, Tống Giản Lễ nhướng mày tỏ vẻ mình có chút ấn tượng, thấy vậy Lục Ngu mới tiếp tục nói: \”Ông ấy tìm em để làm cho ông ấy một bức tranh, lại mời em đi thành phố A tham gia triển lãm tranh của ông ấy, em nhớ ông ấy mời không ít thầy trong nghề, em muốn mượn cơ hội này đi ra ngoài cùng bọn họ làm quen một chút.\”
Tống Giản Lễ nhíu mày, tổng kết ý của Lục Ngu: \”Em muốn đi thành phố A? Đi bao lâu?\”
\”Khoảng chừng…… Một tuần.\” Lục Ngu thấy Tống Giản Lễ không vui, vội vàng đi ôm cổ Tống Giản Lễ hôn hắn, Tống Giản Lễ tránh đi nụ hôn của cậu, có chút bất mãn nói: \”Những cái danh nhân họa sĩ gì đó, em muốn gặp ai anh đều có thể sắp xếp, em một mình đi cái nơi xa lạ đó, nếu gặp phải người xấu có ý đồ bất chính thì sao?\”
Lục Ngu nhéo nhéo vành tai hắn: \”Chúng ta trước đây không quen biết, em cũng luôn bôn ba khắp nơi mà, anh nghĩ em yếu ớt quá rồi.\”
Tống Giản Lễ bắt lấy tay cậu: \”Em không yếu ớt? Anh dùng chút sức mà em đã vừa khóc vừa nháo bảo anh nhẹ chút, mạnh hơn còn chưa dùng tới đâu.\”
Lục Ngu lại nghe tai nóng lên, cậu vỗ nhẹ ngực trần của Tống Giản Lễ một cái, oán trách: \”Cái này có thể giống nhau sao? Anh đừng có đánh đồng hai việc!\”
\”Anh cảm thấy giống nhau.\” Tống Giản Lễ thuận thế bắt lấy tay cậu đưa lên môi hôn một cái.
Lục Ngu ôm hắn, nói: \”Em nhất định rất nhanh sẽ về nhà mà, sau đó làm gì cũng báo cáo với anh, được không Giản ca?\”