Tuyết rơi không ngớt, bên ngoài nhiệt độ không khí thấp lè tè, phòng vẽ tranh lại ấm áp như mùa xuân, trên cửa sổ đọng hơi sương như hạt ngọc trai, phòng vẽ tranh thật yên tĩnh, chỉ có tiếng bút vẽ sàn sạt vang lên.
Lục Ngu khi vẽ tranh thì luôn bật chế độ máy bay cho điện thoại di động, thường xuyên bận quá quên cả thời gian, hôm nay cũng vậy, đến khi cậu hoàn hồn nhìn điện thoại thì đã hơn ba tiếng rưỡi trôi qua, tin nhắn WeChat nổ ra liên tiếp, chỉ riêng Tống Giản Lễ gửi tin nhắn thôi đã hơn ba mươi cái.
May mà trước đó Lục Ngu đã nói với hắn là mình đi vẽ tranh, nếu không thì tin nhắn chắc không dừng ở con số ba mươi kia, e là người cũng đến tận nơi tìm rồi.
Lục Ngu nhấn vào khung ảnh đại diện rồi bắt đầu xem tin nhắn Tống Giản Lễ gửi đến.
【Bảo bối, buổi tối muốn ăn gì? 】
【Anh đã về đến nhà rồi, tuyết hơi to, anh tới đón em được không? 】
…… Tin nhắn rời rạc nhưng liên tục, là những lời lẩm bẩm một mình của Tống Giản Lễ.
【Tang Tang, em vẽ tranh thì có thể để ý đến anh một chút không? 】
Tin nhắn cuối cùng là ba phút trước, chính là câu này.
Lục Ngu tim khẽ run lên, không hiểu sao có chút hoảng hốt, cậu vội vàng gọi điện cho Tống Giản Lễ, bên kia cũng nhanh chóng bắt máy.
\”Giản ca, điện thoại em bật chế độ không làm phiền.\” Câu đầu tiên Lục Ngu nói là để giải thích cho mình.
Tống Giản Lễ cũng đã quen rồi, thời gian hiện tại cũng chưa quá muộn, những bông tuyết nhỏ li ti lả tả rơi xuống, chầm chậm mà bay lượn.
\”Ừm, anh biết, lần nào cũng vậy mà.\” Giọng Tống Giản Lễ khá trầm, nhưng Lục Ngu lại nghe ra vài phần uất ức, cậu nhịn cười, nhìn màn hình bên kia là bàn máy tính của Tống Giản Lễ, nhẹ giọng dỗ dành đối phương: \”Giản ca, ngoan nào Giản ca, anh đừng giận em mà.\”
\”Lần sau em sẽ không thế nữa.\” Lục Ngu đưa điện thoại chỉnh lại, để mặt mình hiện ra rõ ràng trên màn hình.
Trên màn hình là một gương mặt dịu dàng, mắt hạnh, đuôi mắt hơi cong lên, màu môi xinh xắn, ánh mắt trong veo, từ trong ra ngoài không hiểu sao toát lên cảm giác thành thục.
Áo sơ mi trắng không che được dấu vết trên cổ cậu, cũng đã là chuyện từ lâu rồi, Tống Giản Lễ thường ngày không hay trêu cậu, nhưng mỗi lần trêu một lần là khiến Lục Ngu mệt mỏi hồi lâu.
\”Em lần trước cũng nói vậy đấy.\” Giọng Tống Giản Lễ vang lên, nhưng vẫn giấu mặt sau màn hình.
Lục Ngu bật cười khẽ, chồng cậu là một tổng tài rất có năng lực, thuộc tầng lớp thượng lưu cao nhất, là Alpha đỉnh cấp trong tầng đỉnh cấp, ai cũng cảm thấy Lục Ngu gả cho Tống Giản Lễ là phúc khí của cậu.
Nhưng Lục Ngu chưa bao giờ cảm thấy như vậy.
Bởi vì cậu là người mà chồng cậu theo đuổi suốt bốn tháng mới có được.
Tống Giản Lễ cũng không để Lục Ngu nghe những lời đó, bởi vì Tống Giản Lễ luôn luôn nói với Lục Ngu rằng, có thể gặp được và theo đuổi được Lục Ngu, là phúc khí của chính hắn.