6. [Hoàn]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên – 🌸Phiên ngoại 4-5: If tuyến – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

6. [Hoàn]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên - 🌸Phiên ngoại 4-5: If tuyến

Tuổi thơ của Lục Ngu, thậm chí là cả quãng thời gian học cấp hai đến hiện tại, trong ký ức của cậu luôn có một người tên là Tống Giản Lễ. Cậu luôn cảm thấy Tống Giản Lễ chính là anh ruột của mình. Hồi còn nhỏ, cậu từng khóc lóc nằng nặc đòi Vu Trúc Y đưa Tống Giản Lễ về nhà để làm anh trai mình. Giờ lớn rồi nghĩ lại chuyện đó, Lục Ngu lại thấy ngượng ngùng.

Nhưng đôi lúc, khi nhìn Tống Giản Lễ đang ngủ bên cạnh, Lục Ngu lại nghĩ thật ra Tống Giản Lễ cũng chẳng khác gì anh ruột cả. Không phải là anh ruột thì sao lại tốt với mình như thế?

Sự hạnh phúc đó kéo dài đến năm cuối cấp hai của Lục Ngu, cậu dần dần nhận ra mối quan hệ kiểu \”người thân\” này bắt đầu có gì đó không còn như trước.

Sáng hôm ấy, lúc Lục Ngu tỉnh dậy, Tống Giản Lễ vừa từ phòng tắm bước ra sau khi tắm xong.

Tối qua Lục Ngu ngủ lại nhà Tống Giản Lễ. Nhìn kỹ căn phòng của hắn, đồ đạc của bản thân hắn chiếm không nhiều, ngược lại đồ của Lục Ngu gần như chiếm phân nửa không gian. Cả tủ quần áo cũng vậy, một nửa là quần áo của Lục Ngu.

Cậu nhìn thấy mái tóc Tống Giản Lễ còn ướt, theo bản năng định bước đến gần nhưng Tống Giản Lễ đưa tay đặt lên trán Lục Ngu, ngăn cậu lại. Hắn đẩy cậu ra một chút, yết hầu khẽ chuyển động, liếc qua bờ vai cậu đang lộ ra vì mặc đồ ngủ không ngay ngắn rồi lập tức dời mắt đi, nói: \”Mặc lại quần áo cho chỉnh tề.\”

Lục Ngu vội làm theo, chỉnh lại chiếc áo ngủ nhàu nhĩ rồi lại muốn đến gần Tống Giản Lễ, nhưng hắn đã khoác áo rời khỏi phòng.

Lục Ngu đứng ngẩn người bên mép giường, không hiểu vì sao Tống Giản Lễ lại không thèm để ý đến mình.

\”Giản ca…\” Lục Ngu chân trần chạy theo.

Tống Giản Lễ đã đi đến cầu thang, nghe thấy tiếng Lục Ngu thì dừng bước, quay đầu lại thấy cậu chạy ra với đôi chân trần, hắn cau mày, nghiêm giọng: \”Lục Tang Tang, quay về mang dép vào.\”

\”Anh à, anh đang giận sao?\” Lục Ngu thấy sắc mặt Tống Giản Lễ không tốt, rụt rè hỏi.

Tống Giản Lễ im lặng một lúc rồi không trả lời thẳng. Hắn bước lại gần, nắm tay Lục Ngu kéo về phòng, ngồi xuống mép giường, bảo cậu mang dép vào.

Lục Ngu ngoan ngoãn xỏ chân vào dép lê, rồi lại kéo tay Tống Giản Lễ hỏi: \”Có phải tối qua em ngủ đạp trúng anh không? Nên anh mới giận?\”

Tống Giản Lễ hơi bất lực, nói: \”Không phải đâu, em nghĩ nhiều rồi. Mau dậy rửa mặt đi, chuẩn bị ăn sáng.\”

Lúc này hắn lại trở về với dáng vẻ dịu dàng thường ngày, khiến Lục Ngu yên tâm hơn một chút: \”Dạ!\”

Cậu nhanh chóng vào nhà vệ sinh rửa mặt. Lúc quay ra thì Tống Giản Lễ cũng vừa gấp chăn xong. Cậu tiến lại kéo tay hắn hỏi: \”Giản ca, hôm nay mình ăn gì vậy?\”

Lục Ngu vừa kéo tay hắn đi phía trước, vừa tự nói một mình. Tống Giản Lễ đi phía sau nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình. Đôi mắt hắn vốn đã sâu lại càng thêm trầm lắng. Lục Ngu từ khi vào cấp hai đã bắt đầu dậy thì, cao hơn hẳn, cơ thể cũng gầy gò hơn. Đến giờ, cậu đã không còn mang bóng dáng trẻ con nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.