Trong ký ức tuổi thơ của Từ Sâm, chỉ có hai người khiến cậu khắc sâu: người mẹ suốt ngày khóc đến xé lòng và người cha suốt ngày say rượu bạo hành. Khi đó cậu còn chưa tên là Từ Sâm, mà là Hứa Sâm. Sau này mẹ mất, cha vào tù, thế là Từ Sâm trở thành đứa trẻ không ai muốn, bị họ hàng đưa vào cô nhi viện.
Cậu lớn lên rất đẹp trai, những người đến cô nhi viện đều muốn đưa cậu về nhà, nhưng Từ Sâm tính tình không tốt, suốt ngày mặt mày cau có, ai lại gần là cậu trừng mắt, lâu dần không chỉ không ai nhận nuôi cậu mà ngay cả trẻ con trong cô nhi viện cũng không thân thiết với cậu.
Năm cậu tám tuổi, một nhà từ thiện cùng con mình đến cô nhi viện làm phỏng vấn. Nhà từ thiện được phóng viên phỏng vấn, còn con của ông thì bị bỏ xó một bên. Khi đó Từ Sâm đang định trèo tường ra ngoài, phía sau bỗng vang lên một giọng nam hơi non nớt: \”Em muốn chạy ra ngoài à?\”
Từ Sâm sợ đến mức trượt chân, trực tiếp ngã từ bức tường cao hai mét xuống, lúc đó thấy mắt đầy sao, không tìm ra phương hướng.
\”Anh là ai vậy?\” Từ Sâm ôm mông quay người lại.
Rồi cậu nhìn chằm chằm mặt người ta không nói gì. Cậu không phải chưa từng thấy người đẹp, ngày thường trên TV cũng gặp không ít, nhưng đẹp đến mức này thì thật sự là lần đầu tiên cậu thấy.
Từ Trạch Xuyên mặt lạnh nhìn đứa nhóc con trước mắt, mặt mũi không được sạch sẽ lắm, nhưng ngũ quan lại rất đẹp, nhìn qua rất đáng yêu.
\”Anh là Từ Trạch Xuyên.\” Anh lạnh lùng nói. Lúc này Từ Trạch Xuyên đã mười lăm tuổi, trưởng thành hơn Từ Sâm tám tuổi rất nhiều. Vì từ nhỏ lớn lên trong gia đình nghiêm khắc, cả người anh đều toát ra vẻ cấm dục, đứng đắn và tự phụ.
Từ Sâm ngẩng đầu nhìn anh rất lâu, không hiểu sao lại trả lời câu nói đầu tiên của Từ Trạch Xuyên: \”Đúng vậy, tôi không muốn ở đây.\”
\”Em có thể chạy đi đâu? Em không có nhà.\” Từ Trạch Xuyên có chung một cái nhìn về những người trong cô nhi viện, đó là không có cha mẹ, không có nhà, cô đơn hiu quạnh, là những đứa trẻ hoang dã không ai muốn.
Từ Sâm có chút tức giận, cảm thấy người này đẹp trai nhưng lại rất vô lễ: \”Vậy anh có nhà không?\” Cậu phản bác lại theo bản năng, Từ Trạch Xuyên sao có thể không có nhà, cha anh đang ở cách đó không xa làm phỏng vấn.
Nhưng Từ Sâm nói cũng không sai, từ khoảnh khắc Từ Trạch Xuyên sinh ra, anh đã lớn lên theo quỹ đạo mà Từ Hữu Thông đã vạch sẵn cho anh. Ở đây, anh không có tình yêu thương của cha mẹ, nhà cũng chỉ là một căn phòng trống rỗng để ngủ.
Nhưng Từ Trạch Xuyên vẫn theo bản năng trả lời: \”Tôi có nhà.\”
\”Ồ, vậy thì anh thật hạnh phúc.\” Từ Sâm ngắm xong gương mặt kia, quay người lại chuẩn bị trèo tường ra ngoài. Tất cả người lớn trong cô nhi viện đều đang bận rộn, không ai để ý Từ Sâm đang trèo tường ở đây.
Từ Trạch Xuyên kéo tay cậu lại: \”Em muốn chạy ra ngoài à? Tại sao lại trèo tường?\”
Từ Sâm có chút cạn lời, người này nhìn lớn hơn cậu nhiều như vậy, tại sao đầu óc lại không dùng tốt chứ? \”Vì ngoài cửa có bảo vệ, họ nhìn thấy tôi là không ra được.\” Nếu không phải Từ Trạch Xuyên quá đẹp trai, Từ Sâm lười không thèm trả lời anh. Cậu lắc tay muốn Từ Trạch Xuyên buông ra, nhưng Từ Trạch Xuyên lại nắm rất chặt: \”Anh buông ra đi.\”