Tống Giản Lễ cứ thế hôn tới tấp, Lục Ngu thậm chí còn chưa kịp ra khỏi hộp quà.
Lục Ngu khép mắt lại, không hề chống cự nụ hôn gấp gáp mang theo sự chiếm đoạt của Tống Giản Lễ.
Giữa môi răng thoảng hương nước súc miệng vị lê thanh mát, cố gắng che đi mùi rượu trong bữa tiệc, nhưng vẫn không át được, Lục Ngu nếm ra vị ấy. Không biết có phải Tống Giản Lễ quá mạnh bạo hay không, mà mùi rượu cứ xộc thẳng lên đầu cậu, rất nhanh đã khiến Lục Ngu say đến choáng váng.
Ngay cả khi nào bên eo bị một bàn tay nghịch ngợm đặt lên cũng không hay.
Bàn tay kia đã sớm tìm đúng vị trí nhạy cảm của Lục Ngu, cách lớp áo sơ mi mỏng manh, tay Tống Giản Lễ nhẹ nhàng vuốt ve nốt ruồi đỏ nơi hõm eo Lục Ngu.
Cuối cùng cũng thỏa nguyện nghe được tiếng rên rỉ khẽ khàng từ giữa môi răng người trong lòng.
\”Giản ca…\” Lục Ngu bị hôn đến đầu óc quay cuồng, rời khỏi môi Tống Giản Lễ, đôi mắt cậu mơ màng nhìn hắn, hàng mi ướt át, trên má cũng ửng hồng khác thường.
Giờ phút này, Lục Ngu chỉ cần khẽ phát ra một tiếng rên rỉ thôi cũng đủ để đốt cháy ngọn lửa dục vọng đang kìm nén trong lòng Tống Giản Lễ.
Hắn đỡ lấy cánh tay Lục Ngu, bế cậu ra khỏi hộp quà, hai tay nâng lấy mông đối phương.
Trên người Lục Ngu dính rất nhiều giấy Raffia, trông cậu thật sự giống như vừa được vớt ra từ hộp quà vậy.
\”Món quà sinh nhật tuyệt vời nhất của anh…\” Tống Giản Lễ lại muốn cúi xuống hôn cậu.
\”Em không phải…\” Lục Ngu nghiêng đầu, muốn giải thích cho mình.
Hiện tại Tống Giản Lễ chẳng nghe lọt tai điều gì, hắn chỉ muốn ôm Lục Ngu về phòng, nhanh chóng mở món quà sinh nhật thuộc về riêng mình.
Nhưng hắn liếc mắt nhìn qua cách bài trí phòng vẽ tranh, nhớ lại trước đây mỗi khi Lục Ngu vẽ tranh, Tống Giản Lễ đều ở đây bầu bạn cùng cậu nên ở không xa có đặt hai chiếc sô pha. Tống Giản Lễ khẽ cười một tiếng, ôm cậu đi về phía sô pha.
Phòng vẽ tranh không lạnh, điều hòa trong nhà bật rất đủ, nếu không thấy Lục Ngu ăn mặc mỏng manh như vậy ở đây, điều đầu tiên Tống Giản Lễ nghĩ đến chắc chắn không phải là \”mở quà\”.
\”Giản ca, anh muốn đi đâu?\” Lục Ngu ôm chặt cánh tay Tống Giản Lễ không dám buông.
Tống Giản Lễ ôm cậu ngồi xuống sô pha rồi lại tiếp tục hôn tới, Lục Ngu hé môi đáp lại.
Một lúc lâu sau, Lục Ngu cuối cùng cũng được buông ra, cậu tựa vào vai Tống Giản Lễ hít thở, bên tai vang lên giọng nói trầm thấp của hắn: \”Tang Tang, em có yêu anh không?\”
Lục Ngu vội ngẩng đầu lên hôn lên má Tống Giản Lễ, khẽ khàng đáp lại: \”Em yêu, em yêu Giản ca nhất.\”
\”Vậy đêm nay có thể nghe lời anh không?\” Lục Ngu đã bị hôn đến thiếu dưỡng khí, trong trạng thái thiếu oxy cực độ, đầu óc cậu không còn tỉnh táo, nói yêu và hôn môi đều là bản năng của cậu, vì thế Tống Giản Lễ nhân cơ hội dụ dỗ cũng như đã đạt được ước nguyện.