6. [Hoàn]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên – 🌸Chương 66: Nguy cơ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

6. [Hoàn]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên - 🌸Chương 66: Nguy cơ

Tống Giản Lễ nói ra những lời táo bạo khiến Lục Ngu không dám nghe, cậu hoảng loạn đưa tay che miệng hắn, cả người đỏ bừng, vành tai nóng rực như sắp bốc cháy.

\”Anh, anh, anh! Không được nói mấy lời đó!\”@TửuHoa

Cậu vội khép chặt hai chân, không để Tống Giản Lễ có cơ hội giở trò.

Tống Giản Lễ lập tức cúi xuống hôn lên lòng bàn tay cậu. Lần này, Lục Ngu có cảm giác như lòng bàn tay mình sắp bị bỏng rát, nhưng vẫn không dám rụt lại. Cậu thường xuyên bị những lời nói táo bạo của Tống Giản Lễ dọa sợ, bây giờ mà buông tay ra thì hắn chắc chắn sẽ tiếp tục nói những điều càng lộ liễu hơn.

Tống Giản Lễ giữ chặt cổ tay cậu, nhẹ nhàng tách tay cậu ra, hàng mi thấp thoáng che đi đôi mắt sâu thẳm đầy trầm tư. Hắn bất chợt lên tiếng: \”Lục Tang Tang, em bá đạo thật đấy.\”

Giọng nói ám muội, trầm thấp vang lên, như dư âm của một sợi dây đàn vừa rung động, khiến trái tim Lục Ngu run lên theo.

\”Ai mới là người bá đạo chứ!\” Lục Ngu lắp bắp, nhịp tim đập loạn, đến mức nói cũng không rõ ràng: \”Hơn nữa, em đã nói rồi, về sau không được như vậy nữa!\”

Tống Giản Lễ bỗng nở một nụ cười xấu xa hiếm thấy. Hắn đưa tay lấy điện thoại ở đầu giường, lướt đến một đoạn ghi âm dài tận bảy phút, như thể đã nghe qua rất nhiều lần. Không chần chừ, hắn kéo thẳng thanh tiến trình về phía sau.

Lục Ngu đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, trong lòng dâng lên nỗi bất an. Cậu lập tức vươn tay giật lấy điện thoại của Tống Giản Lễ.

Nhưng hắn nhanh tay hơn, một tay ấn chặt eo cậu, hạn chế mọi động tác, tay còn lại tăng âm lượng của điện thoại lên.

Âm thanh ám muội vang lên trong không gian yên tĩnh. Một giọng nam khàn đặc vì nhẫn nhịn xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào vì không chịu nổi. Lục Ngu cảm thấy tai mình nóng bừng, ngay lập tức nhận ra đoạn ghi âm này là gì.

\”Tang Tang, có đau không?\”@TửuHoa

Một lúc sau, giọng cậu vang lên trong ghi âm, vừa nức nở vừa yếu ớt: \”Không… không đau…\”

\”Thích anh dùng miệng giúp em sao?\” Tống Giản Lễ trong đoạn ghi âm tiếp tục hỏi.

Lục Ngu bị Tống Giản Lễ ôm chặt trong ngực, vành mắt đỏ hoe, hàng mi ướt đẫm. Cậu không thể nghe thêm được nữa, nhưng hắn giữ chặt cổ tay cậu, không để cậu trốn tránh.

Ghi âm tiếp tục vang lên — là tiếng lật người rồi giọng cậu khóc lóc nức nở. Tiếng động quá lớn khiến Lục Ngu bây giờ mới nhận thức được tối hôm đó Tống Giản Lễ đã mãnh liệt đến nhường nào.

\”Thích sao? Bé cưng?\”

Lục Ngu muốn khóc. Cậu vùng vẫy, giọng lạc đi: \”Giản ca, Giản ca… không nghe nữa…\”

Tống Giản Lễ cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi cậu, giọng nói dịu dàng dỗ dành: \”Nghe thêm một chút nữa thôi.\”

Ghi âm tiếp tục phát — giọng cậu thở gấp, vừa khóc vừa run rẩy đáp lại: \”Thích… thích…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.