\”A…!\” Lục Ngu nhíu chặt mày.@TửuHoa
Tống Giản Lễ lập tức buông cậu ra, lo lắng hỏi: \”Sao vậy?\”
\”Không có gì.\” Lục Ngu lắc đầu, lặng lẽ giấu đầu lưỡi vừa mới cắn phải vào phía trong hàm răng.
Tống Giản Lễ hơi nheo mắt quan sát cậu. Hành động nhỏ của Lục Ngu không thoát khỏi ánh mắt của hắn. Hắn giơ tay nhẹ nhàng bóp cằm, buộc Lục Ngu phải ngẩng đầu lên nhìn mình: \”Đầu lưỡi làm sao vậy?\”
\”Thè ra cho anh xem nào.\” Tống Giản Lễ nói tiếp, giọng điệu có phần lạnh lùng và nghiêm nghị. Hắn phát hiện rằng Lục Ngu rất tinh ý quan sát sắc mặt hắn, nếu hắn không tỏ ra nghiêm khắc, chắc chắn cậu sẽ tìm cách lừa dối cho qua chuyện.
Lục Ngu do dự, sau đó thử thè lưỡi ra một chút. Phần da trên lưỡi bị rách, máu vẫn còn rỉ ra, cậu lại ngước mắt nhìn lên, trông càng thêm đáng thương.
\”Vừa mới cắn phải sao?\” Tống Giản Lễ buông tay ra, giọng nói lộ rõ vẻ xót xa.
Lục Ngu vùi đầu vào ngực hắn, ủ rũ gật đầu: \”Ừm… Em căng thẳng quá.\”
\”Trong nhà có thuốc giảm đau, lát nữa về nhà nhớ uống một ít.\” Tống Giản Lễ thuận thế ôm lấy cậu.
Lục Ngu ngẩng đầu, nhỏ giọng dặn dò: \”Đừng để chú dì thấy.\”
\”Ừm, thế bây giờ gặp bọn họ, em còn căng thẳng không?\”
\”Không biết nữa…\”
Tống Giản Lễ bật cười: \”Căng thẳng thì là căng thẳng, không căng thẳng thì là không căng thẳng, sao lại không biết được?\”@TửuHoa
\”Chỉ là không biết thôi.\” Lục Ngu cố chấp đáp.
\”Được rồi, được rồi, không biết thì không biết. Đi thôi, chúng ta về nhà.\” Tống Giản Lễ giúp Lục Ngu cài chặt dây an toàn, sau đó mở cửa xe bước xuống, vòng sang ghế lái.
Lục Ngu cúi đầu nhìn xuống mũi giày, chờ đến khi xe lăn bánh, cậu mới lấy bao lì xì trong túi ra, nhìn chằm chằm vào nó. Bao lì xì đầy đến mức suýt nữa không thể gập kín.
Cậu chưa bao giờ nhận được một bao lì xì trân quý như vậy.
Ngoài Tống Giản Lễ và dì La, chưa từng có ai đối xử quý trọng cậu đến thế.
Rốt cuộc là vì yêu ai yêu cả đường đi, hay bọn họ thật sự thích cậu? Lục Ngu nghĩ mãi vẫn không rõ.
Nhưng không thể phủ nhận rằng, trong lòng cậu bỗng chốc có thêm vài phần rộn ràng, vui sướng. Đuôi lông mày như vương vấn ánh nắng xuân, nụ cười trên môi nhẹ nhàng, đôi mắt sáng lấp lánh như ngân hà lấp đầy ánh sao.
\”Giản ca.\” Lục Ngu khẽ gọi.
Tống Giản Lễ nhìn cậu qua gương chiếu hậu, đáp lại bằng một tiếng trầm thấp.
Lục Ngu ngẩng đầu lên, qua gương chiếu hậu chạm mắt với Tống Giản Lễ, sau đó rạng rỡ cười: \”Em rất vui.\”
Dừng một chút, cậu nghiêng đầu, nụ cười càng sâu: \”Em cũng rất thích anh.\”
…
——
Tống Giản Lễ và Lục Ngu về đến nhà muộn hơn Đường Uyển Quân và Tống Trầm mười mấy phút. Nhưng khi họ vừa về đến, người chờ ở cửa lại là Đường Uyển Quân. Tống Trầm không có mặt, thoạt nhìn cứ như họ mới là những người vừa từ xa trở về vậy.