Lục Ngu bị ném lên chiếc giường mềm mại, cơ thể nảy lên hai lần theo đệm giường, sau đó cậu ngẩng lên nhìn Tống Giản Lễ với vẻ mặt vô tội.@TửuHoa
\”Em không có mà.\”
Tống Giản Lễ vừa nói cậu học hư, Lục Ngu lập tức lên tiếng thanh minh cho bản thân.
Tống Giản Lễ bật cười, rất nhanh cởi áo khoác xuống. Bên trong, hắn vẫn mặc chiếc sơ mi trắng từ sáng. Vì buổi sáng phải đi họp sớm nên hắn mặc âu phục, sau đó lại tham dự tiệc mừng Quốc Khánh, chỉ kịp thay áo khoác mà chưa kịp đổi chiếc sơ mi bên trong.
\”Còn nói không có, Tang Tang vừa nãy định làm chuyện xấu đúng không?\”
Tống Giản Lễ cũng trèo lên giường, kéo Lục Ngu lại, bàn tay khẽ vỗ nhẹ lên mông cậu.
Tiếng \”chát\” vang lên bên tai, đôi mắt Lục Ngu lập tức trợn to, con ngươi run rẩy.
Tống Giản Lễ không đánh mạnh, nhưng cậu chưa bao giờ bị đánh mông như thế này. Giản ca sao có thể chứ? Sao có thể làm thế với cậu được??
\”Ưm… Giản ca… ư hức……\”
Lục Ngu oa lên một tiếng rồi khóc òa, xấu hổ đến phát khóc.
Cậu bị kéo vào lòng Tống Giản Lễ, nước mắt rơi lã chã, khóc đến thở không ra hơi.
\”Làm sai chuyện thì không nên chịu phạt sao? Tang Tang, sao lại khóc rồi?\”
Tống Giản Lễ dù đang cười nói, nhưng vẫn không kìm được mà đưa tay nhẹ nhàng vuốt lưng cậu, trấn an người yêu đang kích động.
Dù đầu óc đang mơ màng, nhưng có một số chuyện Lục Ngu vẫn hiểu rõ. Nghe vậy, cậu lập tức phản bác: \”Nhưng mà… Giản ca cũng đã làm thế với em mà… Em chỉ muốn anh cũng thấy thoải mái thôi… Em sai rồi sao?\”
Tống Giản Lễ thở dài một hơi.
\”Có rất nhiều cách để làm anh vui vẻ thoải mái, không nhất thiết phải dùng cách này.\”
\”Vậy anh nói xem, còn cách nào khác?\” Lục Ngu vừa thút thít vừa hỏi.@TửuHoa
Khuôn mặt cậu tràn đầy vẻ ngây thơ khiến Tống Giản Lễ không biết mình đã dùng bao nhiêu ý chí mới nhịn được mà không xé xác cậu ra rồi nuốt vào bụng.
\”Tang Tang, tự em nghĩ đi.\”
Tống Giản Lễ không muốn tiếp tục trêu chọc nữa, nhưng Lục Ngu lại tự cởi cúc áo khoác ngoài. Chỉ trong chốc lát, bốn chiếc cúc áo đã được cởi ra. Cậu cởi áo khoác rồi cởi nốt chiếc áo hoodie cuối cùng.
Lục Ngu lộ ra phần thân trên rắn chắc, làn da trắng nõn pha chút ửng hồng do men say.
Cậu lại định kéo khóa quần mình xuống, nhưng Tống Giản Lễ lập tức giữ tay cậu lại. Huyệt thái dương hắn giật mạnh, giọng nói khàn đặc: \”Tang Tang, em đang dụ dỗ anh đấy à?\”
\”Giản ca, hôm đó anh gọi tên em… lúc ở trong nhà vệ sinh, anh đã…\”
Lục Ngu không nói nổi hai chữ đó, chỉ mơ hồ bổ sung: \”Em nghe thấy rồi.\”
\”Em vô tình xem một đoạn video như thế… nên em biết anh có thể làm vậy với em.\”
Cậu chưa hẳn đã tỉnh táo, nhưng cũng không phải là mất đi lý trí hoàn toàn. Cậu chỉ đang mượn men say để mạnh dạn hơn mà thôi. Trước giờ, lúc nào cũng là Tống Giản Lễ làm cậu thoải mái. Nếu hắn muốn, vậy cậu cũng có thể làm thế cho hắn — chỉ vì hắn là Tống Giản Lễ, là người mà cậu thích.