6. [Hoàn]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên – 🌸Chương 59: Mê hoặc – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

6. [Hoàn]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên - 🌸Chương 59: Mê hoặc

Ánh mắt Lục Ngu tan rã, tròng mắt lập tức mở to, run rẩy: \”Giản, Giản ca!\”

Tay cậu đặt lên đầu Tống Giản Lễ, kẽ tay lướt qua mái tóc mềm mại, tinh tế, làm lòng cậu xao động.@TửuHoa

Tống Giản Lễ một tay nắm chặt cổ tay Lục Ngu, càng lúc càng quá đáng, răng hắn cắn vào vạt quần ngủ của Lục Ngu, từng chút một kéo xuống.

Lục Ngu ngẩng đầu, nức nở: \”Đừng mà, Giản ca…\”

\”Không sao đâu, sẽ không khó chịu đâu.\” giọng Tống Giản Lễ trầm thấp, như mang theo ma lực, từng chữ từng chữ dỗ dành Lục Ngu, như rắn độc, như cổ độc, khiến người rơi vào đó như vạn kiếp bất phục, nhưng không ai có thể cưỡng lại sự mê hoặc đó.

Lục Ngu cũng vậy, cậu bị mê hoặc đến mức thả lỏng cơ thể căng thẳng.

……

Cả hai người đều chìm đắm trong dục vọng, không khí nóng bỏng hẳn lên, Lục Ngu khó thở, cảm giác xung quanh đều tràn ngập thuốc kích thích, quyến rũ và ái muội.

Cậu hoàn toàn mất kiểm soát, đầu óc mơ màng.

Nhưng khi đôi môi nóng bỏng mềm mại kia lại chạm vào cậu, Lục Ngu bỗng tỉnh táo hơn đôi chút.

Cậu lại vùng vẫy, biết không thể thoát khỏi chuyện này, nức nở cầu xin: \”Đừng mà… Giản ca…\”

Tống Giản Lễ bật cười, như gảy lên một sợi dây đàn, giọng nói trầm ấm quấn quýt lấy trái tim Lục Ngu khiến nó rung động theo.

\”Tang Tang vừa nãy không phải không cho tớ dùng tay sao?\” Tống Giản Lễ quỳ thẳng người, nhìn Lục Ngu nằm mềm nhũn trên giường, ánh mắt sâu thẳm, pha chút hài hước, mờ ám mà thâm tình.

Cả người Lục Ngu mềm nhũn như vũng nước, toát ra vẻ quyến rũ khó cưỡng, chiếc cổ trắng nõn lấm tấm mồ hôi, đuôi mắt đọng nước mắt, hàng mi ướt đẫm.

Cậu không biết mình đẹp đến thế nào.@TửuHoa

Đầu óc Lục Ngu mơ hồ, chẳng còn tâm trí đâu để lo lắng chuyện khác, chỉ biết biện minh: \”Bây giờ… có thể… được không…\”

Tống Giản Lễ mỉm cười: \”Không được, tớ rất nghe lời, Tang Tang đã nói không được dùng thì là không được dùng…\”

Lục Ngu còn muốn nói gì đó, nhưng Tống Giản Lễ không cho cậu cơ hội.

\”Giản… Giản… Giản ca…\” Lục Ngu khóc không ra nước mắt, nửa ngày mới thốt được vài tiếng.

Đầu óc Lục Ngu như pháo hoa nổ tung, trống rỗng, bên tai chỉ còn tiếng thở dốc của chính mình.

…Chẳng bao lâu sau.

Lục Ngu run rẩy toàn thân, hai chân run kịch liệt.

Nhưng cậu vẫn cố giữ chút lý trí còn sót lại, ngồi dậy sờ môi Tống Giản Lễ, khóc lóc bảo hắn nhổ ra.

Ánh mắt Tống Giản Lễ sâu thẳm, không hề che giấu dục vọng của mình.

Lục Ngu dùng tay lau đi những thứ dính trên mi mắt và khóe miệng hắn, nức nở bảo Tống Giản Lễ nhổ ra, nhưng vừa dứt lời, Lục Ngu đã nghe thấy tiếng nuốt xuống.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.