Ngày hôm sau, thời tiết hiếm khi ấm áp như vậy. Dù có kéo rèm che ánh nắng mặt trời, hơi nóng vẫn len lỏi vào làm phòng học trở nên ấm áp.
Buổi sáng có hai tiết chuyên ngành liên tiếp, học đến mức đầu óc Lục Ngu như muốn nổ tung. Trong lớp, cũng có không ít người ngủ gục.@TửuHoa
Trong giờ học, thầy giáo đùa rằng lúc này động vật ngoài kia còn chưa ngủ đông, vậy mà các sinh viên trong lớp đã thích nghi với mùa đông trước cả chúng.
May mà cuối cùng cũng xong tiết học buổi sáng.
Lục Ngu khoác cặp lên vai, chuẩn bị rời đi thì Trình Khánh giữ tay cậu lại: \”Cậu đi đâu vậy? Không đợi bọn tôi đi chung sao?\”
Lúc này Lục Ngu mới nhớ ra mình chưa nói với bạn cùng phòng về kế hoạch buổi chiều: \”Tôi quên chưa nói, chiều nay tôi đi gặp anh trai tôi.\”
Lục Ngu thẳng thắn gọi Tống Giản Lễ là \”anh trai\” trước mặt bạn cùng phòng.
Tống Giản Lễ biết chuyện này nhưng hắn không nói gì.
\”À, vậy à, tôi còn tưởng cậu đi với ai cơ. Vậy tớ đi chung với Triệu ca và bọn họ.\” Trình Khánh vẫy tay bảo Lục Ngu đi nhanh lên. Hiện tại là giờ tan học, lát nữa hành lang sẽ rất đông người.
Lục Ngu quay lại vẫy tay chào họ rồi rời khỏi phòng học.
Khi cậu vừa xuống cầu thang và đang đi về phía cổng Tây, một bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên vai cậu.
Lục Ngu lập tức quay đầu lại, trong lòng nghĩ ngay đến Tống Giản Lễ.
Bởi vì đôi khi Tống Giản Lễ sẽ đứng chờ cậu dưới khu giảng đường vào giờ tan học.
Nhưng khi quay lại, người đứng trước mặt lại không phải Tống Giản Lễ.
Mà là Thẩm Tiến – người mà cậu chỉ gặp đúng hai lần trước đó.
Đêm đó, sau khi Tống Giản Lễ giận dỗi với cậu một lúc, Lục Ngu đã quên mất là mình còn đang nhắn tin với Thẩm Tiến. Sau đó không hiểu sao điện thoại cậu tự động tắt nguồn, vì vậy cậu không hề nhận được thông báo tin nhắn.
Sáng hôm sau khi mở máy lại, thấy hơn hai mươi tin nhắn chờ, Lục Ngu ngơ ngác trợn tròn mắt.
Làm sao lại có người vẫn tiếp tục nhắn tin nhiều đến vậy, dù đối phương không hề trả lời chứ?!
Lục Ngu không hiểu nổi, nhưng cậu vẫn nhắn tin giải thích rằng mình đã ngủ quên. Sau đó, cả hai không nhắn tin với nhau nữa.@TửuHoa
Đến khi cậu gần như quên mất sự tồn tại của Thẩm Tiến, hôm nay lại vô tình gặp mặt.
\”Là anh à! Hôm nay anh cũng có tiết ở đây sao?\” Lục Ngu nở nụ cười thân thiện, để lộ chiếc răng nanh nhỏ nhắn.
Thẩm Tiến cao hơn cậu một cái đầu, đứng gần đến mức Lục Ngu có thể ngửi thấy hương thơm trên người y – một mùi nước hoa sang trọng.
Loại nước hoa này, Tống Giản Lễ chỉ dùng khi đi gặp đối tác. Những lúc khác, mùi hương trên người y lại rất giống với Lục Ngu, chỉ có hương thơm nhẹ nhàng của sữa tắm và nước giặt quần áo.