Trước mắt đang là Trung thu, thôn Bích Nguyên đã chuẩn bị sẵn sàng để đón khách du lịch nên việc có một chiếc xe sang trọng chạy vào thôn cũng không có gì lạ.
Xe chạy rất chậm, thời gian trước con đường trong thôn vừa mới được sửa chữa lại, Lục Ngu không cảm thấy đường xóc nảy, chỉ là tâm trạng không tốt lắm.@TửuHoa
Cậu mơ hồ có chút lo lắng người phụ nữ kia sẽ tìm đến giáo viên hoặc bạn học của mình, sau đó bịa đặt một số chuyện dối trá.
Từ lúc lên xe đến giờ, Lục Ngu vẫn luôn cau mày, nhìn bằng mắt thường cũng thấy được tâm trạng cậu không tốt. Đi cùng cậu có hai người, tài xế là người cậu đã quen, nhưng người còn lại thì cậu chưa từng gặp.
Cả hai người này đều có thân hình cao lớn, chỉ cần đứng yên một chỗ cũng khiến người khác không dám đến gần.
Có lẽ nhận ra Lục Ngu đang thất thần, người vệ sĩ ngồi ghế phụ bỗng nhiên quay đầu nhìn cậu: \”Lục thiếu gia, cậu không sao chứ?\”
Lục Ngu cau mày lắc đầu: \”Không sao đâu, anh không cần lo lắng cho tôi.\”
\”Nhìn cậu có vẻ tâm trạng không tốt, có muốn đến gặp ông chủ trước không?\”
Lục Ngu ngồi rất ngay ngắn, hai tay đặt trên đùi, tay vô thức vân vê cổ tay áo sơ mi. Hôm nay, cậu mặc một chiếc áo khoác dệt kim màu vàng nhạt, bên trong là áo sơ mi trắng cài kín cúc. Tóc hơi dài, chưa có thời gian cắt tỉa. Chỉ cần ngồi im một chỗ thôi cũng đã toát ra vẻ ngoan ngoãn, nghe lời.@TửuHoa
Người vệ sĩ này là vừa mới được điều đến, đây cũng là lần đầu tiên y gặp Lục Ngu. Trong đội, người ta nói y có khuôn mặt dữ tợn, giọng nói cũng rất đáng sợ. Bản thân y cũng nghĩ vậy.
Nhưng bây giờ, chỉ mới trò chuyện với Lục Ngu hai câu, y lại không tự giác mà hạ thấp giọng nói, ngay cả nét mặt cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều.
Lục Ngu mím môi cười nhẹ, lắc đầu lần nữa: \”Không cần đâu, chỉ là dậy sớm quá nên hơi mệt thôi.\”
Người vệ sĩ hơi gật đầu, nhưng vẫn bán tín bán nghi rồi mới quay lại phía trước.
Lục Ngu thở phào nhẹ nhõm, quyết định bỏ hết những điều khó chịu trong lòng. Chuyện gì cũng có thể giải quyết, chẳng có gì to tát cả, Lục Ngu!
Bởi vì thứ bảy là Trung thu, lại nghĩ đến việc dì La không có con cái bên cạnh, Lục Ngu đã bàn bạc với Tống Giản Lễ để đến thăm dì.
Không chỉ mình cậu mong chờ, dì La có lẽ cũng mong chờ. Để một người chờ đợi trong vô vọng là điều tàn nhẫn nhất.
Lúc này, trong thôn có rất nhiều khách du lịch. Chiếc xe của họ phải dừng lại ngay cổng thôn, không thể tiếp tục đi vào. Lục Ngu gọi điện cho dì La, nhưng không có ai nghe máy.
Cậu đoán có lẽ dì đang bận nấu cơm trưa.
\”Chúng ta đem xe đỗ bên bãi đỗ xe đi, bây giờ đông người quá, đi bộ qua đó thôi.\” Lục Ngu mở cửa sổ xe, nhìn dòng người qua lại rồi nói.
Tài xế gật đầu, lái xe đến bãi đỗ xe gần đó.
\”Thiếu gia, mấy thứ này cứ để chúng tôi mang cho.\” Người vệ sĩ đi cùng cầm lấy cặp sách trong tay Lục Ngu.