Khi nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước dừng lại trên trán, tai của Tống Giản Lễ như ù đi trong chốc lát. Hắn chỉ có thể cảm nhận được nhịp tim nóng bỏng và gấp gáp của chính mình, lập tức thoát khỏi sự trói buộc mà nhảy ra ngoài.@TửuHoa
Tống Giản Lễ đưa tay ôm lấy eo Lục Ngu, cúi người vùi mặt vào ngực cậu, từng hơi thở đều nặng nề.
\”Tang Tang.\” Tống Giản Lễ lẩm bẩm: \”Tang Tang……\”
\”Giản ca, cậu đang khóc sao?\” Lục Ngu cảm thấy có gì đó không đúng. Trên ngực cậu có một chút ẩm ướt, thân thể của Tống Giản Lễ cũng hơi run lên.
Tống Giản Lễ lắc đầu, chỉ là hắn thở quá gấp mà thôi: \”Không.\”
Hắn buông tay ra, ngẩng đầu nhìn Lục Ngu. Đôi mắt có chút đỏ, nhưng thật sự không khóc, chỉ là nhịp thở phập phồng rất mạnh. Trong đôi mắt đen sâu thẳm kia phủ một tầng cảm xúc mỏng, giống như đang cố gắng kìm nén điều gì đó.
\”Tớ thật sự rất vui.\” Bởi vì Tang Tang của hắn đã nói thích hắn.
Lục Ngu mỉm cười dịu dàng, đưa tay nâng lấy khuôn mặt Tống Giản Lễ, lại hôn nhẹ lên trán hắn một cái: \”Tớ rất thích Giản ca.\”
Tống Giản Lễ nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Lục Ngu, ngây thơ mà ngoan ngoãn, trông vô cùng dễ bắt nạt. Nhưng Tang Tang của hắn cái gì cũng không hiểu.
Hắn đưa tay chạm vào tai của Lục Ngu khiến cậu thấy nhột mà rụt người lại, chui vào trong lòng Tống Giản Lễ: \”Nhột quá, Giản ca.\”
Giọng nói trầm thấp, lại mang theo chút ý làm nũng mà khó nhận ra.
Tống Giản Lễ ôm chặt lấy cậu: \”Ngủ đi, ngày mai chúng ta đi chơi.\”
\”Không đúng, không đúng.\” Lục Ngu giống như một con mèo nhỏ không chịu nằm yên, cứ cọ loạn trong lòng Tống Giản Lễ: \”Ngày mai chúng ta không đi chơi, phải gọi là hẹn hò mới đúng.\”
Tống Giản Lễ nhìn Lục Ngu vì quậy phá trong lòng hắn mà để lộ ra phần lớn xương quai xanh, yết hầu khẽ động một chút rồi cúi xuống hôn lên xương quai xanh của cậu, hơi thở trở nên nặng nề. Hắn trở tay lật một cái, lập tức đem Lục Ngu đặt dưới thân.
Tống Giản Lễ đè lên người cậu, rơi xuống một nụ hôn vừa bá đạo vừa gấp gáp ngay trên xương quai xanh.
Lục Ngu khẽ rên một tiếng, vòng tay ôm lấy cổ Tống Giản Lễ, thậm chí vô thức ưỡn eo lên. Tống Giản Lễ thuận thế ôm lấy eo cậu.@TửuHoa
\”Giản ca, hơi đau.\”
Tống Giản Lễ quá mạnh bạo, cứ cắn mút một chỗ trên xương quai xanh của cậu. Dù không thực sự đau, nhưng Lục Ngu có chút sợ hãi trước sự cường thế này của Tống Giản Lễ.
Tống Giản Lễ dừng lại, dùng đôi môi lành lạnh hôn nhẹ lên dấu cắn, sau đó đưa đầu lưỡi ra liếm qua vết đỏ, giống như động vật đang an ủi vết thương của đồng loại, nhẹ nhàng liếm liếm rồi mới ngẩng đầu lên.
Lục Ngu trông như một chú thỏ nhỏ bị kinh hãi, nằm trên giường mà không dám thở mạnh.
Khi chạm mắt với Tống Giản Lễ, cậu còn chớp chớp đôi mắt vô tội.