Lục Ngu xoay người rời khỏi văn phòng, Lục Dư Ninh quay lại gật đầu với cố vấn học tập rồi cũng đi theo ra ngoài.
Khu giảng đường được xây theo kiến trúc đặc trưng vùng Nam Bộ. Bước ra khỏi văn phòng là hành lang dài, bên ngoài lắp cửa sổ chống trộm, nhìn ra một vùng cây xanh mướt. Dưới lầu trồng hoa quế, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa khắp hành lang.@TửuHoa
Lục Ngu bước đi với tốc độ không nhanh lắm, Lục Dư Ninh vẫn bám sát phía sau. Hai người một trước một sau, không ai mở lời trước.
Lục Dư Ninh vốn là người nổi tiếng, vừa ra ngoài thì đeo khẩu trang lên, đội cả chiếc mũ lưỡi trai trên tay.
Lục Ngu đi thẳng ra khỏi khu giảng đường rồi từ cổng phụ rời khỏi trường. Chỉ cần còn ở trong khuôn viên trường, khả năng cao sẽ gặp người quen. Dù họ không biết Lục Ngu, nhưng chưa chắc không nhận ra Lục Dư Ninh. Lục Ngu không muốn ai biết rằng hai người có quen biết.
Hai người cứ như vậy, một trước một sau đi suốt mười mấy phút, không nói với nhau lời nào.
Cuối cùng, Lục Ngu đi đến một góc ít người qua lại trong công viên nhỏ cạnh cổng Nam của trường.
Lục Dư Ninh quả thật rất kiên nhẫn, đi theo Lục Ngu suốt quãng đường dài mà không hề lên tiếng. Chỉ đến khi Lục Ngu dừng lại, cô mới đứng yên.
Hai người đối diện nhau.
Lục Ngu siết chặt nắm tay, cậu đang tức giận.
\”Cô tìm đến đây bằng cách nào?\” Lục Ngu chất vấn.
Lục Dư Ninh mỉm cười dịu dàng, cố gắng tỏ ra thân thiết: \”Dù sao thì chị cũng là chị gái của em mà, em đừng tức giận như vậy.\”
Lục Ngu nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng.@TửuHoa
Nói thật, đây là lần đầu tiên Lục Dư Ninh thấy Lục Ngu có vẻ mặt như vậy.
Trong ký ức của cô, Lục Ngu dù có tức giận cũng không dùng ánh mắt này nhìn người khác. Hoặc có lẽ, cô chưa từng thấy Lục Ngu thực sự giận dữ.
Lòng Lục Dư Ninh bỗng dâng lên một cảm giác khó tả. Dù ánh mắt Lục Ngu không mang ý tổn thương cô, nhưng cô biết rõ, mình đã đánh mất thứ gì đó.
\”Lục Ngu, có lẽ em đã nghe về chuyện của chị rồi, chị bị người ta mua chuộc để tung tin sai lệch.\” Lục Dư Ninh thấy xung quanh không có ai, lập tức tháo khẩu trang và mũ xuống.
Lục Ngu nhíu mày: \”Vậy thì sao? Chuyện đó liên quan gì đến việc cô đến đây làm phiền tôi?\”
Cậu định quay người bỏ đi, vì không muốn phí thời gian cho một người chẳng hề quen biết. Nhưng nếu bây giờ đi, sau này cô vẫn có thể tiếp cận những người xung quanh cậu bằng danh nghĩa \”chị gái\”.
Lần này là cố vấn học tập, lần sau có thể là bạn cùng lớp?
Cậu cần tự mình chấm dứt chuyện này.
\”Lục Ngu, chị biết em bị bệnh, em không nhớ gì về gia đình, nhưng sao em lại không nhớ chị? Khi còn nhỏ, cả ba mẹ đều không yêu thương chúng ta, chỉ có hai chị em nương tựa vào nhau. Chị vẫn luôn tốt với em, sao em có thể quên được?\”