6. [Hoàn]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên – 🌸Chương 43: Xuất ngoại – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

6. [Hoàn]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên - 🌸Chương 43: Xuất ngoại

Tống Giản Lễ tự mình đưa Lục Ngu đến cổng trường. Khi đó đúng lúc học sinh vừa tan tiết đầu tiên, người qua lại khá đông.

\”Cầm lấy, thuốc cậu cần uống tớ đã chia sẵn rồi. Mỗi lần uống một viên hình vuông, đây là một vòng tuần hoàn. Uống hết rồi thì tớ sẽ bảo dì lấy thêm cho cậu.\” Hôm đó, Tống Giản Lễ thức khuya mới ngủ, tự tay chia thuốc cho Lục Ngu. Hắn luôn lo lắng Lục Ngu quên uống thuốc hoặc uống nhầm liều lượng.@TửuHoa

Lục Ngu thở dài: \”Tớ có thể không uống thuốc không? Ngày nào cũng uống, đến mức sắp trở thành gia vị trong bữa ăn rồi.\”

Vừa nói cậu vừa giơ tay lên cho Tống Giản Lễ ngửi.

Tống Giản Lễ cầm lấy cổ tay cậu ngửi thử, chỉ có mùi sữa tắm còn lưu lại cùng với mùi hương nhàn nhạt đặc trưng trên người cậu: \”Có mùi gì đâu, chỉ toàn là hương thơm thôi. Nhưng thuốc vẫn phải uống.\”

Lục Ngu khẽ hừ một tiếng. Tống Giản Lễ bật cười rồi tiếp tục dặn dò: \”Đây là thuốc bôi cho vết thương, bạn cùng phòng mà không hợp thì cũng đừng cố gắng lấy lòng, có thể ra ngoài đi dạo nhiều hơn. Nếu đồ ăn trong trường không hợp thì cứ nói với tớ…\”

Chưa xuống xe mà Tống Giản Lễ đã dặn dò rất nhiều.

Lục Ngu gật đầu: \”Tớ biết rồi, Giản ca, tớ không còn là trẻ con nữa.\”

Tống Giản Lễ đưa tay nhéo má cậu. Gương mặt Lục Ngu có thêm chút thịt, nhéo vào cảm giác rất tốt khiến Tống Giản Lễ không nhịn được mà muốn chạm vào.

\”Được rồi, bây giờ bắt đầu chê tớ lắm lời đúng không?\” Tống Giản Lễ giả bộ trách móc.

Lục Ngu khẽ cười, cúi người ôm lấy Tống Giản Lễ, nói: \”Sao có thể chứ? Giản ca nói với tớ mãi mãi cũng được.\”

Tống Giản Lễ thích nghe Lục Ngu nói từ \”mãi mãi\”. Trong tai hắn, đó giống như một lời hứa hẹn từ Lục Ngu.

\”Được rồi, mau đi học đi.\” Tống Giản Lễ giúp Lục Ngu chỉnh lại quần áo rồi nói.

Lục Ngu lúc này mới xuống xe. Cậu không muốn Tống Giản Lễ đưa vào tận trong trường nên Tống Giản Lễ chỉ có thể ngồi trên xe mà dặn dò hết mọi chuyện.

Lục Ngu đeo cặp sách chuẩn bị đi thì chợt nhớ ra gì đó, lập tức quay người lại. Tống Giản Lễ vừa hạ cửa kính xe xuống, hai người lại đối mặt nhau.

Lục Ngu quay trở lại bên cạnh xe, chống khuỷu tay lên khung cửa sổ xe, nhìn thẳng vào mắt Tống Giản Lễ, nói: \”Giản ca, tớ sẽ rất rất nhớ cậu. Cậu cũng phải nhớ tớ đấy.\”

Ánh mắt cậu sáng rực, gương mặt đầy chân thành. Tống Giản Lễ nhìn đôi môi cậu mấp máy, yết hầu khẽ động, sau đó mới đáp: \”Ừ, tớ sẽ rất nhớ Tang Tang.\”@TửuHoa

Lúc này Lục Ngu mới hài lòng rời đi.

Cậu mặc áo hoodie trắng có mũ, cặp sách màu đỏ, thân hình gầy nhỏ chen vào dòng người, dần dần bị che khuất.

Tống Giản Lễ chợt lo lắng, mở cửa xe bước xuống, đứng tại chỗ nhìn theo bóng dáng Lục Ngu. Nhưng khi Lục Ngu đi vào trong khuôn viên trường, càng lúc càng xa thì ngay cả bóng dáng cũng không còn thấy nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.