6. [Hoàn]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên – 🌸Chương 42: Không ngoan – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

6. [Hoàn]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên - 🌸Chương 42: Không ngoan

Tối nay trời mưa, những tia chớp xé rách bầu trời, chiếu sáng nửa thành phố, tiếng sấm vang rền như thể cả tòa nhà sắp sụp đổ.

Chiếc xe chạy chậm trên con đường lớn, bánh xe lướt qua vũng nước, làm bắn lên những giọt nước trong suốt.

Trong xe có một mùi hương nhẹ nhàng. Bên cạnh Tống Giản Lễ là một hộp cứu thương, hắn đang nắm lấy tay Lục Ngu, dùng dung dịch povidone để lau rửa vết thương trên tay cậu.@TửuHoa

Trên người Lục Ngu có rất nhiều vết trầy xước. Từ lúc lên xe đến giờ, Tống Giản Lễ chưa nói một lời nào, chỉ im lặng cúi đầu, cẩn thận giúp Lục Ngu xử lý vết thương.

\”Giản ca…\” Lục Ngu không nhìn rõ vẻ mặt của Tống Giản Lễ, cũng không nghe ra được cảm xúc trong giọng nói của hắn nên cậu đoán không ra hắn đang nghĩ gì.

Tống Giản Lễ không ngẩng đầu, chỉ đáp lại bằng một tiếng trầm thấp: \”Ừm.\”

Lục Ngu vươn tay trái ra, nhẹ nhàng chạm vào mặt Tống Giản Lễ, khẽ vuốt ve rồi hỏi: \”Cậu đang buồn sao? Hay là đang tự trách mình?\”

Tống Giản Lễ cọ mặt vào lòng bàn tay của cậu rồi đáp: \”Không có.\”

Nhưng giọng hắn rõ ràng rất trầm thấp.

Lục Ngu đưa cả tay phải lên, hai tay ôm lấy khuôn mặt hắn, buộc Tống Giản Lễ phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mình.

Đôi mắt Tống Giản Lễ hơi đỏ, như thể có nước mắt đang chực trào. Dù chưa khóc, nhưng rõ ràng có thể nhìn ra sự áy náy và đau lòng trong ánh mắt hắn.

\”Đừng buồn nữa, bây giờ chẳng phải không có chuyện gì xảy ra sao?\” Lục Ngu mỉm cười trấn an.

Trên cổ cậu có một vết sẹo đã đóng vảy, kéo dài ngay dưới yết hầu. Khi cậu nói chuyện, vết sẹo kia khẽ động theo từng nhịp nuốt.

Tống Giản Lễ vẫn im lặng.

Lục Ngu buông tay, tiếp tục nói: \”Hơn nữa, coi như trong cái rủi có cái may, tớ đã gặp lại dì La. Từ khi dì ấy rời đi năm tớ mười hai tuổi, tớ luôn nhớ đến dì ấy.\”

\”Cậu muốn gặp dì ấy, tớ có thể nghĩ cách giúp cậu. Cậu muốn gì tớ cũng có thể cho cậu. Tớ chỉ mong cậu không phải chịu tổn thương, chỉ cần ngoan ngoãn ở bên tớ là đủ rồi.\”

Lần này, đến lượt Tống Giản Lễ nâng tay lên, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo dưới cổ của Lục Ngu.

\”Bất cứ khó khăn nào tớ cũng sẽ giải quyết, cậu chỉ cần ngoan một chút là được…\”

Nếu vết sẹo này sâu thêm một chút thì sao? Tống Giản Lễ không dám nghĩ tiếp. Chỉ cần nhìn thấy nó, tim hắn đã đập loạn lên vì sợ hãi.@TửuHoa

Lục Ngu nói: \”Nhưng mà, khi lớn lên, ai cũng sẽ gặp phải khó khăn chứ. Giản ca, cậu không thể lúc nào cũng nghĩ thay tớ giải quyết mọi phiền toái. Chẳng lẽ cả đời này tớ phải luôn được cậu bảo vệ sao? Hơn nữa, cậu cũng nên tin tớ, tớ có thể tự giải quyết.\”

Vừa dứt lời, ánh mắt Tống Giản Lễ rời khỏi vết sẹo trên cổ cậu, chậm rãi di chuyển lên gương mặt cậu. Hai ánh mắt chạm nhau mà không kịp đề phòng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.