Hai ngày nay ở thành phố C, bầu trời đầy sao vào ban đêm chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thời tiết tốt.
Ánh trăng chiếu xuống mặt đất, phủ lên một lớp ánh bạc nhàn nhạt như tấm lụa mỏng. Tiếng ve kêu râm ran, đâu đó trong bụi cỏ cũng vang lên tiếng côn trùng ríu rít.
Làn gió đêm khẽ thổi qua, làm lá cây phát ra những âm thanh xào xạc.@TửuHoa
Trên tầng cao nhất của căn biệt thự, hai chiếc ghế nằm được đặt song song cạnh nhau. Bên cạnh có một chiếc bàn nhỏ, trên đó là một ly nước trái cây cùng một đĩa trái cây tươi đủ loại.
Hai người nằm dài trên ghế, thoải mái tận hưởng khoảnh khắc yên bình.
\”Giản ca, thật đẹp quá!\” Lục Ngu nhìn bầu trời đầy sao, không khỏi cảm thán.
Tống Giản Lễ nghiêng đầu nhìn cậu, khẽ cong môi cười: \”Vui chứ?\”
\”Ừm!\” Đôi mắt Lục Ngu sáng rực còn hơn cả những vì sao trên trời.
Tống Giản Lễ nhìn mái tóc lòa xòa trên trán cậu, bỗng nhớ ra từ lúc Lục Ngu đến đây vẫn chưa từng ra ngoài. Các dụng cụ sắc nhọn trong biệt thự cũng đã bị quản gia thu dọn hết.
Vậy nên, Lục Ngu đã lâu không cắt tóc.
Thêm vào đó, vì để ý đến vết sẹo trên thái dương, cậu hầu như chẳng bao giờ đến tiệm cắt tóc, thành ra mái tóc cứ thế dài ra mà không ai chỉnh sửa.
Bây giờ tóc cậu đã dài quá, trông có phần lộn xộn và thiếu sức sống.
\”Tang Tang, tóc trên trán có phải dài quá rồi không?\” Tống Giản Lễ đặt chân xuống khỏi ghế nằm, ngồi dậy nhìn Lục Ngu hỏi.
Lục Ngu nghịch một lọn tóc, gật đầu: \”Hình như hơi dài thật. Nhưng tớ không thấy có kéo ở đây, định hỏi dì quản gia lấy mà cứ quên hoài.\”
Tống Giản Lễ đứng dậy, bước đến bên cạnh cậu, khom lưng chạm nhẹ vào đỉnh đầu cậu: \”Chút nữa tớ nhờ dì quản gia mang kéo lên, tớ cắt giúp cậu.\”
\”Được đó!\” Lục Ngu cười tươi, tóc dài quá cũng khiến cậu khó chịu, cứ chọc vào mắt mãi.
Chẳng bao lâu sau, dì quản gia mang kéo cắt tóc và lược lên.
\”Thiếu gia, hay để tôi cắt cho cậu ấy nhé? Ở nhà tôi cũng hay tỉa tóc cho con gái.\” Dì quản gia đề nghị, vì thực sự mà nói, nhìn Tống Giản Lễ không giống người biết cắt tóc cho lắm.
Lục Ngu lắc đầu, giải thích với dì: \”Không sao đâu dì, Giản ca cắt được mà.\”@TửuHoa
Trước đây Tống Giản Lễ từng cắt tóc cho cậu rồi. Khi đó, tay nghề của hắn làm Lục Ngu kinh ngạc không thôi. Cậu còn đùa rằng nếu Tống Giản Lễ mở tiệm cắt tóc thì chắc chắn sẽ đông khách.
Nhưng nghĩ lại, người ta có cả một gia tài kế thừa, sao có thể đi làm thợ cắt tóc được chứ… đúng là nhân tài không được trọng dụng mà.
Tống Giản Lễ không nói gì, chỉ cầm lấy kéo và lược, vì Lục Ngu đã thay hắn giải thích rồi.
Hắn lấy khăn lông quấn quanh cổ Lục Ngu, sau đó bắt đầu cắt tóc.