Hạ Chỉ Nhu xoa bóp tay cho Lục Thành Danh dần dần chậm lại rồi bà ta thở dài nói: \”Chồng à, anh cũng biết đó, Mông Mông vừa mới thi đại học xong, nó nhất quyết đòi đi du lịch nước ngoài với bạn bè. Em lại đăng ký cho nó không ít lớp học theo sở thích. Hơn nữa, tình hình bên nhà em, anh cũng biết rồi. Tiền của em đều đã dùng hết, thực sự không còn cách nào giúp anh nữa.\”
\”Em thấy áy náy lắm, chồng à, em chẳng giúp được gì cho anh cả.\” Hạ Chỉ Nhu lộ ra vẻ mặt buồn bã và tự trách khiến Lục Thành Danh lập tức ngồi thẳng dậy.@TửuHoa
Ông nắm lấy tay Hạ Chỉ Nhu, nhẹ nhàng vỗ về, nói: \”Anh có cách giải quyết, em đừng tự trách. Mông Mông cũng là con anh, mấy năm nay em vất vả chăm sóc nó, anh hiểu mà. Không sao đâu, anh sẽ tìm lại những đối tác trước đây để hỏi thăm thêm.\”
\”Chồng em thật là tốt.\” Giọng nói của Hạ Chỉ Nhu ngọt ngào, mềm mại, dịu dàng đến mức như thể tan vào lòng người.
Lục Thành Danh trên mặt có chút vẻ mệt mỏi, ông thở dài nói: \”Con trai lớn của anh bỏ nhà đi, hai đứa con trai còn lại cũng đi theo nó, con gái thì bây giờ không muốn về nhà. Bên cạnh anh bây giờ chỉ có em và Mông Mông. Chờ anh ly hôn với Trang Ninh Nguyệt, ba chúng ta sẽ cùng nhau sống tốt.\”
\”Vậy chồng à, chuyện công ty của anh có thể giải quyết được chứ?\” Hạ Chỉ Nhu trông có vẻ rất lo lắng cho vấn đề của Lục Thành Danh.
Lục Thành Danh gật đầu: \”Đương nhiên rồi, chỉ là vấn đề thời gian thôi.\”
Hạ Chỉ Nhu chớp chớp mắt, bày ra vẻ mặt yếu đuối đáng thương: \”Vậy thì tốt rồi, em sẽ mãi mãi bên cạnh chồng, cùng anh vượt qua giai đoạn khó khăn này.\”
Lục Thành Danh sau hai ngày mệt mỏi cuối cùng cũng được an ủi. Mặc dù ông cảm thấy có gì đó hơi lạ, nhưng trong lòng đã có mỹ nhân nên cũng chẳng muốn nghĩ nhiều.
Chỉ là ở nơi Lục Thành Danh không nhìn thấy, trong mắt Hạ Chỉ Nhu lóe lên một tia sáng khó đoán.
——
Trang Ninh Nguyệt nhận được tin về hành tung của Lục Ngu muộn hơn Lục Cẩn Luật nửa tiếng. Khi bà chuẩn bị đi tìm Lục Ngu, Lục Cẩn Luật lại mang tin đến cho bà, nói rằng cả hai đã chậm một bước, Lục Ngu đã bị Tống Giản Lễ đưa đi và giấu rồi.
Lục Ngu nếu đi một mình, chắc chắn sẽ phạm lỗi gì đó, lỡ miệng tiết lộ hành tung của mình. Nhưng hiện tại, cậu đang ở cùng Tống Giản Lễ, muốn tìm ra tung tích của cậu e rằng không dễ như vậy.
\”Khi nào thì con biết chuyện này?\” Trang Ninh Nguyệt gọi điện thoại truy hỏi Lục Cẩn Luật.
Lục Cẩn Luật đang làm việc trong xe, laptop đặt trên đầu gối. Một tay anh ta gõ bàn phím, tay còn lại cầm điện thoại nói chuyện với Trang Ninh Nguyệt.@TửuHoa
\”Nửa tiếng trước.\” Giọng nói của Lục Cẩn Luật rất bình tĩnh.
Trang Ninh Nguyệt hỏi: \”Con biết tin về Tang Tang trước mẹ, tại sao không nói cho mẹ?\”
Lục Cẩn Luật nhíu mày, ánh mắt sắc bén phản chiếu trong gương chiếu hậu.
\”Mẹ cũng đang tìm em ấy, con cũng vậy. Con chỉ biết tin sớm hơn mẹ nửa tiếng mà thôi.\” Trong xe, điều hòa bật rất thấp nhưng tài xế lại cảm thấy hơi lạnh trên người cậu chủ còn lạnh hơn cả điều hòa.