6. [Hoàn]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên – 🌸Chương 27: Không ổn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

6. [Hoàn]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên - 🌸Chương 27: Không ổn

Hai người đều im lặng, không ai lên tiếng.

Lục Cẩn Luật đứng trước cửa phòng bệnh, nhìn vào bên trong qua lớp kính. Trong phòng, hai người kia đang nói gì đó, rất gần nhau.

Điều khiến Lục Cẩn Luật ghen tị chính là Lục Ngu dường như cực kỳ ỷ lại vào Tống Giản Lễ. Bàn tay cậu vẫn nắm chặt lấy ngón tay của Tống Giản Lễ, như thể người này mới là gia đình của cậu vậy.

Một cảm giác chua xót khó diễn tả lặng lẽ lan ra trong tim Lục Cẩn Luật, từng chút từng chút một ăn mòn trái tim anh ta.@TửuHoa

Cảm giác trống rỗng, giống như đã đánh mất điều gì đó quan trọng nhất.

Rõ ràng trước đây không phải như vậy, rốt cuộc là từ lúc nào mọi thứ bắt đầu thay đổi?

Bên trong phòng bệnh —

\”Giản ca, tớ không quen biết bọn họ.\” Lục Ngu rất khổ sở, nếu Tống Giản Lễ không đến, cậu sẽ phải một mình đối diện với họ.

Mẹ tại sao lại giao cậu cho hai người xa lạ này?

Năm đó, khi suýt bị bắt cóc, kẻ xấu cũng nói mình là họ hàng xa của cậu. Chúng cũng giống hệt như hai người này, có thể kể vanh vách mọi thông tin về cậu và gia đình.

Sau đó, Trang Ninh Nguyệt mắng cậu dễ tin người, bảo cậu không có đầu óc. Chính vì vậy, Lục Ngu rất sợ những người xa lạ tỏ ra quá tốt bụng, dù họ có xưng là \”ba\”, \”anh trai\” hay \”em trai\” đi chăng nữa, cậu vẫn tin rằng đó chỉ là một cái cớ để lừa gạt mình.

Tống Giản Lễ đã nhận ra rằng Lục Ngu đang bị hai người \”xa lạ\” này dọa sợ.

Ngón tay cậu nắm chặt đến mức khiến Tống Giản Lễ đau đớn. Cậu càng hoảng loạn, lực tay càng mạnh. Đây là một thói quen nhỏ của Lục Ngu — mỗi khi thiếu cảm giác an toàn, cậu sẽ theo bản năng nắm chặt lấy thứ quen thuộc bên cạnh để tìm sự an ủi.

Tống Giản Lễ đưa tay còn lại nhẹ nhàng vỗ lên lưng cậu, dịu dàng trấn an: \”Không sao đâu, tớ ở đây.\”

\”Chúng ta về nhà.\” Tống Giản Lễ nhẹ nhàng vuốt tóc Lục Ngu, thấy khuôn mặt cậu vẫn hơi sưng, hắn không nhịn được mà đưa tay vỗ nhẹ vào đó: \”Có đau không?\”

Lục Ngu ngẩng đầu lên, ngây ngốc nhìn vào mắt Tống Giản Lễ. Đôi mắt cậu tĩnh lặng như mặt nước không gợn sóng: \”Không đau.\”

\”Còn trên người thì sao? Có thấy khó chịu không?\” Tống Giản Lễ lại hỏi.

Lục Ngu vẫn lắc đầu. Cậu có chút bất lực, dựa vào người Tống Giản Lễ, giọng nhỏ như muỗi kêu: \”Tớ muốn về nhà, Giản ca.\”

\”Được, tớ sẽ bảo tài xế đưa chúng ta về nhà.\” Giọng Tống Giản Lễ có chút khàn khàn, hắn đau lòng thay Lục Ngu.

Cuối cùng, chính Tống Giản Lễ đã đưa Lục Ngu về nhà. Hắn còn tự mình đưa cậu vào tận bên trong. Khi đó, Trang Ninh Nguyệt và Lục Dư Ninh đang ở trong phòng khách. Nhìn thấy Lục Ngu trở về cùng Tống Giản Lễ, Trang Ninh Nguyệt có chút bất ngờ, không kịp phản ứng.

Lục Cẩn Luật và Lục Thành Danh cũng theo sát phía sau. Lục Thành Danh giải thích rằng mọi người cùng nhau trở về, chỉ là Lục Ngu về trước cùng Tống Giản Lễ mà thôi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.