6. [Hoàn]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên – 🌸Chương 15: Lòng tự tôn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

6. [Hoàn]🌸Khi Vạn Người Ghét Bắt Đầu Lãng Quên - 🌸Chương 15: Lòng tự tôn

Lục Ngu quay đầu nhìn về phía Lục Cẩn Luật. Anh ta vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng như mọi khi, nghiêm nghị và kiệm lời. Trong căn nhà này, ngoài ba mẹ ra, anh ta dường như là người có tiếng nói nhất.

Cậu không biết liệu anh trai có phải đang lên tiếng giúp mình hay không, nhưng có vẻ như anh ta vốn đã bực bội với cảnh nói chuyện ồn ào trong bữa ăn.

Lục Lâm Tinh cụp mí mắt xuống, lẩm bẩm: \”Anh cả hung dữ quá…\”@TửuHoa

Trang Ninh Nguyệt cũng phụ họa theo Lục Cẩn Luật: \”Nghe lời anh con đi, đừng nói nhiều nữa.\”

Lục Lâm Tinh chỉ dám tỏ ra ngang bướng khi có mẹ ở bên cạnh, thực ra cậu ta cũng rất sợ Lục Cẩn Luật. Nhưng…

Cậu ta hơi nâng cằm lên, liếc nhìn Lục Ngu đối diện.

Hôm nay Lục Ngu có vẻ không giống mọi khi. Ít nhất, cậu ta cảm thấy Lục Ngu dường như không còn sợ hãi Lục Cẩn Luật như trước. Nghĩ đến chuyện vừa rồi Lục Cẩn Luật bất ngờ lên tiếng trách mình, Lục Lâm Tinh cảm thấy khó hiểu. Khi nào thì quan hệ giữa hai người họ đã trở nên bớt căng thẳng vậy?

Sau lời nói của Lục Cẩn Luật, bữa cơm trở nên im lặng hơn. Thỉnh thoảng, Trang Ninh Nguyệt và chị của mình lại trò chuyện vài câu.

Lục Ngu ăn rất ít, ngay cả chén cơm cũng không ăn hết. Nhưng khi nhớ đến lời dặn dò của Tống Giản Lễ, cậu cố gắng ăn hết phần cơm còn lại.

Khi định đặt bát xuống và rời khỏi bàn ăn, Trang Ninh Nguyệt bất ngờ nhìn cậu: \”Lục Ngu, tối nay ba mẹ phải đến công ty một chuyến. Chủ nhiệm lớp của em con bảo mang bài thi về xem lại, con xem giúp nó nhé.\”

Nếu mẹ đã giao nhiệm vụ, Lục Ngu không thể từ chối.

Hơn nữa, em trai cậu mới học lớp 10, chắc cậu cũng có thể giải được đề thi.

Cậu đang định đồng ý.

\”Con không cần! Anh Ý ở đây mà, để anh Ý giúp con đi!\” Lục Lâm Tinh lập tức từ chối, còn nói thẳng: \”Hơn nữa, anh hai học hành cũng có giỏi gì đâu, mẹ yên tâm giao cho anh ấy sao?\”

Lời nói của cậu ta vang lên giữa bàn ăn đông người khiến Lục Ngu cảm thấy xấu hổ vô cùng. Khuôn mặt cậu đỏ bừng lên, bối rối nhìn Trang Ninh Nguyệt, mong đợi bà sẽ nói giúp mình. Vì cậu không phải kém cỏi như vậy.

Trang Ninh Nguyệt cau mày: \”Anh Ý là khách, con đừng làm phiền người ta.\”@TửuHoa

\”Dì ơi, không sao đâu, con giúp cũng được!\” Lục Tường Ý hào hứng vỗ ngực nhận việc.

Trang Ninh Nguyệt cười: \”Con còn định đi chơi game mà? Dù sao anh hai con cũng không có việc gì làm, cứ để nó làm đi.\”

\”Đúng không, Lục Ngu? Tối nay con cũng không bận gì chứ?\” Nói xong, bà mới quay sang hỏi ý kiến cậu.

Lục Ngu đúng là không có việc gì làm nên gật đầu: \”Dạ.\”

\”Được rồi, vậy mau ăn cơm đi. Ăn nhiều vào, bảo bối à!\” Trang Ninh Nguyệt gắp thức ăn cho cả hai người.

Lục Ngu hít một hơi thật sâu, rồi đứng dậy đi về phía ghế sô pha ngồi xuống.

Lục Cẩn Luật nhìn lướt qua chỗ ngồi của Lục Ngu. Chiếc ghế ngay ngắn, trên bàn không vương một hạt cơm hay mảnh thức ăn nào. Trong bát cơm cũng sạch sẽ, không còn sót lại gì, cứ như chưa từng được sử dụng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.