Edit: Dờ
Tuyết đã tạnh, một chiếc xe hơi dừng lại trước cửa khách sạn bên cầu Princip, nhân viên vội vàng đi ra mở cửa xe, nhưng mãi không thấy khách trong xe đi xuống. Nhân viên khách sạn đợi một lúc, không nhịn nổi nữa mới tò mò nhìn vào trong xe, chỉ thấy một sĩ quan mặc quân phục nghiêm chỉnh ngồi cạnh cửa, người bên trong thì không nhìn rõ lắm, dỏng tai nghe còn có thể nghe thấy tiếng dỗ dành nhẹ nhàng của sĩ quan.
\”Xuống xe đi.\” Thượng tá nói: \”Chỉ uống mấy ly rượu rồi nói chuyện với mọi người, không có gì cả.\”
Không nghe thấy tiếng đáp lại, thượng tá tiếp tục dỗ: \”Tôi cam đoan sẽ không để người khác làm khó em, được không?\”
Cứ như vậy khoảng 10 phút, hai người mới chuẩn bị xuống xe. Cậu nhân viên thầm nghĩ, hôm nay khách sạn cử hành một bữa tiệc long trọng, khách khứa đúng là khó hầu. E là cô bạn nhảy ẩm ương lên cơn giận dỗi nên sĩ quan mới phải lấy lòng như thế.
Lúc này, sĩ quan xuống xe, duỗi một tay vào trong xe, có ý định muốn dắt tay người trong xe đi xuống. Không ngờ vị bên trong lại từ chối ý tốt một cách không hề khách sáo, nắm lấy cửa xe tự đi ra. Nhân viên tập trung nhìn, làm gì có cô bạn nhảy nào, rõ ràng là một tên đàn ông.
Chân Linne lại bó thạch cao một lần nữa, đi lại vẫn mất tự nhiên. Reto đem theo một chiếc nạng để cậu có cái mà chống đỡ. Thượng tá trẻ tuổi của quân chính phủ Bosnia–Herzegovina mang theo một \”người tàn tật\” đến tham dự yến tiệc, trong một chốc ngắn ngủi đã thu hút sự chú ý của không ít khách khứa.
\”Đây là một bữa tiệc từ thiện để đóng góp tài chính xây dựng lại viện phúc lợi, có rất nhiều khách từ nước ngoài tới, mục tiêu tối nay là 1 triệu USD.\” Reto cười giới thiệu: \”Có số tiền đó, những đứa trẻ mồ côi vì chiến tranh sẽ có nơi để về.\”
Linne không thèm quan tâm tới những con cháu quý tộc giàu có đứng khắp sảnh: \”Rồi sao? Vì sao lại muốn tôi tới đây?\”
Reto nghiêm túc nắm tay cậu: \”Bởi vì em làm tôi giận, cho nên em phải giúp tôi đi xã giao. Đó là lý do.\”
Linne rất ghét tiệc tùng, cậu cảm thấy mình như một con khỉ trong đoàn xiếc thú bị Reto dắt ra cửa làm trò hề cho người ta. Các tay súng bắn tỉa đều độc lai độc vãng, cậu ghét tất cả những hoạt động đông người. Cậu châm biếm: \”Anh có thể thả tôi đi, vậy thì tôi vĩnh viễn không bao giờ chọc giận anh nữa.\”
\”Tối nay chúng ta hãy cùng quên đi vấn đề đó được chứ?\” Reto lấy một ly champagne giúp cậu.
Thân phận hiện tại của Linne là một doanh nhân kiều bào rất khiêm tốn, thường cư trú ở Áo. Cậu và thượng tá quân chính phủ Bosnia–Herzegovina là bạn thân nhiều năm, dưới sự gợi ý của thượng tá, cậu quyết định tham gia đầu tư trùng tu viện phúc lợi.
Thân phận và câu chuyện này đều do thượng tá bịa ra, trừ chi tiết \”nước Áo\”. Thượng tá hỏi: \”Vì sao lại là Áo?\”
Tay súng bắn tỉa vừa nhấp rượu vừa quan sát xung quanh: \”Bởi vì tôi chỉ biết tiếng Đức.\”
\”Em nói tiếng địa phương Bosnia cũng rất tốt, lúc huấn luyện lính đặc nhiệm đã học sao?\”
\”Ừm.\”