Edit: Dờ
\”Tôi biết em ở đâu, tôi vẫn luôn biết.\”
Tim Linne khẽ run lên. Câu nói ấy không hề trả lời vấn đề của cậu, nhưng trực giác nói cho cậu rằng không nên hỏi kỹ hơn. Nếu tiếp tục hỏi, đó không phải là đáp án cậu muốn nghe.
Thái độ của Reto với cậu rất kỳ lạ, cứng rắn và mờ ám. Hắn rộng rãi thừa nhận mình \”ưng ý\” Linne – một \”khẩu súng tốt\”, lại tiêu tốn tâm tư chỉ để sắp đặt một chiếc bẫy để bắt Linne, bắt về rồi lại không hề đối xử với cậu như một tù binh. Linne hưởng thụ những bữa ăn cao cấp, nằm giường ngủ thoải mái và được binh sĩ quân chính phủ Bosnia-Herzegovina phục vụ bên mình, thậm chí còn nhận được sự điều trị tận tình. Thay vì nói Reto nhốt tù binh, chẳng thà nói hắn đang nuôi thú cưng, chỉ là con thú cưng này hơi nguy hiểm, trước khi thuần phục thành công thì phải đề phòng nó sẽ cắn người.
Cho dù Reto có cứng rắn và ngạo mạn đến đâu thì phần lớn chỉ thể hiện trên lời nói. Nhưng Linne không phải một cô bé 10 tuổi, nhìn người phải nhìn hành vi chứ không phải lời nói, chuyện này cậu vẫn có thể hiểu được. Trước đây cậu vẫn cho rằng, thái độ của Reto xuất phát từ công việc. Nếu Reto muốn lợi dụng cậu thì không thể ngược đãi cậu. Nhưng thái độ hiện tại của hắn khiến cậu hoài nghi, liệu còn trộn lẫn nguyên nhân khác hay không.
Cậu mang theo những suy nghĩ ngổn ngang trở về phòng dưới sự giúp đỡ của Valter. Valter nhận ra tâm trạng cậu không tốt lắm: \”Anh muốn uống sữa không? Uống vào dễ ngủ. Thượng tá đã dặn dò, nếu anh muốn tắm thì cũng có thể chuẩn bị ngay.\”
Còn được tắm rửa? Linne nhướn mày: \”Có nước nóng không?\”
Valter tưởng cậu khách sáo: \”Đun nước mất một thời gian ngắn, có điều vừa lúc thượng tá cũng muốn tắm nên đun luôn một thể. Thượng tá nói nhất định phải đảm bảo anh cảm thấy dễ chịu, trừ việc không được cởi còng tay thì những chuyện khác đều cố gắng làm theo ý anh.\” Cậu chàng tưởng Reto làm vậy là để thuyết phục Linne đầu hàng: \”Thượng tá rất coi trọng anh, muốn anh gia nhập đội ngũ của bọn tôi. Chỉ cần anh đồng ý với ngài ấy, ngài ấy sẽ không bạc đãi anh.\”
Linne muốn nói, thượng tá của các cậu không hề muốn tôi đầu hàng. Ngẫm lại, điều đó chẳng phải chứng tỏ thái độ của Reto càng quái đản hơn? Cậu đành bực bội nuốt lời muốn nói vào bụng.
Có điều tắm rửa là một cơ hội tốt.
Linne nhanh trí: \”Bị còng tay thì tắm thế nào?\”
Valter đáp: \”Tôi giúp anh.\”
Linne giả vờ đồng ý: \”Vậy tắm thôi, đừng để ai khác đi vào là được.\”
Valter tưởng Linne thích riêng tư nên không muốn gặp người khác, không nghĩ gì nhiều mà đi chuẩn bị nước tắm. Nước tắm đun ngay lúc ấy — Sarajevo thường xuyên cắt nước cắt điện, nếu muốn đun nước thì phải dùng than tổ ong, than đá luôn luôn bị cắt nguồn cung, cho nên tắm rửa bây giờ là một việc xa xỉ.
Sau khi đuổi hết binh sĩ khác đi, Valter giúp Linne xuống khỏi xe lăn, để có thể cởi quần áo, hai tay Linne không thể còng chung một chỗ mà một tay còng ở đầu giường, tay kia thì thả ra. Chân trái cậu bó thạch cao rất nặng nề, phải dựa vào đầu giường đứng một chân, để Valter lấy khăn ướt lau người cho mình. Nước nóng hun cho làn da trở nên ấm áp dễ chịu, Linne ngáp một cái, nổi hứng tán gẫu: \”Cậu theo Reto bao lâu rồi?\”