Edit: Dờ
Bầu không khí rơi vào khó xử vài giây.
Reto buông chén trà trong tay, chiếc chén sứ đứng không vững trên khay, nghiêng đi rồi rơi vỡ trên mặt đất! Nước trà văng khắp nơi, thấm ướt ống quần và giày của Reto. Hắn cũng không quan tâm, cúi đầu nhặt mảnh sứ lớn nhất đầy sắc bén dính những giọt nước ướt sũng chảy ròng ròng.
Linne thấy hắn cầm mảnh sứ lại gần, nhẹ nhàng đặt nó vào tay cậu. Nhưng sự chú ý của Linne hoàn toàn không nằm trên mảnh sứ, vị thượng tá trẻ tuổi tuấn tú của chính phủ Bosnia & Herzegovina thật nho nhã, chẳng kém chút nào so với món đồ sứ cao cấp nhất.
\”Cậu rất thông minh, Linne.\” Giọng nói của Reto cách cậu rất gần, \”Nhưng cậu phải biết rằng sự thông minh của cậu cũng giống như một viên đạn chí mạng. Nói cho tôi biết, vừa mới đây thôi, lúc cậu phân tích về tôi, trong đầu cậu suy nghĩ điều gì? Hm? Cậu muốn giết tôi sao?\”
Linne nuốt nước bọt. Quả thật cậu đã ảo tưởng về việc giết Reto.
\”Thời khắc nhìn thấy Roman, cậu đã muốn giết tôi phải không? Cậu sẽ dùng cách gì? Dao găm, dao lam hay là súng? Cái này có đủ không?\” Reto ám chỉ mảnh sứ kia.
Linne vô thức cúi đầu nhìn tay mình.
Chỉ cần một ánh mắt này, Reto đã hiểu: \”À, tay. Cậu muốn trực tiếp vặn gãy cổ tôi.\”
Linne nhắm mắt, trong đầu hiện lên hình ảnh vặn vẹo của Reto, cái cổ sạch sẽ như được bôi sáp, đầu lâu quay lại theo một góc độ kinh dị, hai mắt mở to, nhìn cậu bằng ánh nhìn đầy chăm chú và dịu dàng. Linne thở dài một hơi.
\”Ảo tưởng giết chết tôi, đối với cậu thì là cảm giác thế nào?\” Reto ném mảnh sứ đi, kéo tay cậu đặt lên cạnh cổ hắn.
Linne sờ vào động mạch của hắn, mạch đập rất mạnh, ăn khớp với nhịp tim của chính cậu. Cậu vẫn nhắm chặt hai mắt: \”Tôi cảm thấy… đang sống, sự sống của tôi chưa bao giờ rõ ràng và sinh động đến thế.\”
Tiếng cười trầm thấp của người đàn ông truyền vào tai cậu: \”Đó là niềm vinh hạnh của tôi.\”
Linne mở mắt ra, vừa lúc chạm phải ánh mắt của Reto, đó là đôi mắt màu xám ngói giống như những đêm đông lạnh buốt đầy sương mù của Sarajevo.
Cậu cảm thấy thật buồn, thậm chí nghĩ rằng, nếu bọn họ không sinh ra ở thời đại này, nếu bọn họ không đến từ hai dân tộc đối địch, có lẽ cậu và Reto sẽ trở thành một đôi bạn thân tán thưởng lẫn nhau. Cho dù là đối thủ, cậu không thể không thừa nhận, Reto là một đối thủ khiến người ta ấn tượng sâu sắc.
Nhưng bây giờ nghĩ như vậy thì chẳng hợp với tình cảnh. Cậu nói: \”Tôi sẽ giết anh. Không phải vì Roman, là vì chính tôi.\”
Khoảng cách giữa họ lúc này quá gần. Reto thầm thì: \”Động cơ giết người quá cá nhân sẽ biến thành một thứ tình cảm thân mật. Em phải gánh vác được phần tình cảm này, Linne, bằng không thời điểm em giết tôi, em cũng giết luôn chính bản thân mình.\”
Yết hầu của tay bắn tỉa động đậy, bật ra một tiếng cười thật trầm: \”Mẹ kiếp anh đúng là một tên biến thái, Reto Solonazarov.\” Nói xong cậu đẩy Reto ra, khinh miệt nói: \”Anh nghĩ anh là ai? Hm? Anh nghĩ tôi sẽ coi anh là một người đặc biệt, một sự kiện có ý nghĩa? Hàng năm sẽ vẽ một vòng tròn đỏ lên ngày anh chết trên lịch, chú thích là \’ngày giỗ của Reto Solonazarov\’? Anh đúng là một gã tự phụ, ha ha.\” Cậu nhìn kẻ địch bằng ánh mắt đỏ quạch: \”Giết anh, với tôi mà nói thì như giết một con lợn vậy, chẳng có gì khác biệt!\”