Biên dịch : Yên Hy
Chỉnh sửa : Thời An
Thành phố Phù Khê, Trịnh gia hôm nay phá lệ bận rộn.
Nói đúng ra, bắt đầu từ ba ngày trước, công việc Trịnh gia đột nhiên trở nên lu bù lên.
Trịnh Thành mời đến công ty vệ sinh chuyên nghiệp, đem trong nhà trong ngoài quét tước sạch sẽ. Sau đó lại đi nhà hàng nổi tiếng nhất thành phố, mời đầu bếp chính về nhà, thương lượng ngày cuối tuần đến nhà nấu thực đơn.
Thậm chí hoa cỏ trong đại viện Trịnh gia, cũng không thể tránh thoát một kiếp, được hoàn thành rửa sạch tu bổ, biến thành dáng vẻ thích hợp nhất để tiếp đãi khách nhân.
Bà Trịnh đối với phê bình kín đáo với chuyện này, cảm thấy Trịnh Thành quá coi trọng con hoang.
Nghe nói hắn phải về, thế nhưng làm phô trương hỉ yến ra.
Đồng thời, bà Trịnh cũng có chút khẩn trương. Hoa cổ trong vườn, đại bộ phận là từ nước ngoài di dời lại đây, trong nước đặc biệt hiếm thấy.
Hy vọng con hoang là người có phẩm vị, thưởng thức được tay nghề làm vườn của nhà mình.
Rốt cuộc đến cuối tuần, thời gian ước định gặp mặt vào buổi chiều, Trịnh Thành lại dậy sớm, phân phó mọi người chuẩn bị sẵn sàng.
Anh chị em Trịnh thị, còn có đông đảo cháu trai cháu gái, vô luận nguyên bản có sắp xếp hay không, đều bị gọi tới tham gia bữa tiệc.
Anh chị em Trịnh Thành, đều biết ông đã từng có con. Bởi vì lúc trước thái độ cha mẹ quá cường thế, mới bất đắc dĩ vứt bỏ đứa trẻ kia. Vốn tưởng rằng đời này kiếp này, hẳn không có liên quan.
Ai có thể nghĩ đến sau này, Trịnh Thành kết hôn nhiều năm, vợ vẫn luôn không có động tĩnh.
Mới đầu, bà Trịnh hoài nghi con dâu có vấn đề, cho cô ta ăn các loại đồ bổ, nếm thử các phương thuốc cổ truyền.
Kết quả hai vợ chồng đi bệnh viện kiểm tra, mới phát hiện vấn đề ở trên người Trịnh Thành. Bởi vì niên thiếu sinh hoạt phóng đãng, hơn nữa sau này công tác áp lực lớn, dẫn tới xác suất sinh dục của ông ít còn hơn không.
Từ đó về sau, Trịnh Thành càng thường xuyên tưởng niệm đứa bé bị ném xuống. Rốt cuộc, đó là máu mủ duy nhất của ông.
Nhớ thương chút thời gian, Trịnh Thành rốt cuộc tìm con trai trở về.
\”Anh hai, chúc mừng chúc mừng!\” Em gái Trịnh Thành mang quà đến, chúc mừng ông.
\”Sao giờ em mới đến?\”
\”Đứa nhỏ không chịu dậy quá sớm, nên cáu kỉnh.\” Em gái thăm cúi người vào trong xem, \”Cháu trai lớn của em đâu? Mau đê rem coi thử.\”
\”Nó còn ở Khánh Lê. Anh đã để tài xế qua đi đón, phải đợi buổi chiều mới đến.\”
\”À…\” Em gái ngẩng đầu nhìn nhìn anh hai, muốn nói lại thôi.
——nhãi con nhà anh buổi chiều mới lại đây, làm nhãi con nhà em rời giường sớm lại đây chờ.
Bất công thái quá nha.