◎ Là bà cầu xin ta giúp ◎
【 Hệ thống, lời bà ngoại nói là có ý gì vậy? 】
Khi ở trong phòng, Vân An nằm bệt trên giường, nghiêng đầu nhìn ánh trăng sáng tỏ ngoài cửa sổ. Đêm nay, ánh trăng đặc biệt rực rỡ, sáng đến mức khiến người ta không thể nhìn thẳng vào.
Nằm trên giường, đôi mắt sáng trong của thiếu niên lộ vẻ nghi hoặc, chân mày nhíu lại. Cậu nhẹ nhàng cắn môi, không buồn để ý cảnh đẹp ngoài cửa mà chỉ đắm chìm trong những suy nghĩ của mình.@ThThanhHinVng
Lúc đứng ở cửa bếp, Vân An và bà ngoại không ai có thể thuyết phục được ai. Dù không cãi nhau, trong lòng Vân An vẫn tràn ngập lo lắng. Những lời bà ngoại nói với ý nghĩa mập mờ như vô tình ấy đã khiến cậu bị chấn động mạnh.
【 Bà ấy nói không sai. Cậu thực sự không thuộc về nơi này. Theo kịch bản, nhân vật của cậu là một học sinh lớp 12 vừa thi đại học xong và về quê nghỉ hè. Thậm chí không cần đợi bà ngoại mở lời, vài ngày nữa mẹ cậu sẽ gọi điện thúc giục cậu quay về. 】
【 Hả? Tại sao chứ? 】 Vân An không hiểu.
Hệ thống cảm thấy muốn phát điên, tự hỏi sao mình lại quên mất ký chủ của nó vốn là một tiểu thiếu gia \”mười ngón tay không dính nước xuân\”.
【 Tiểu Vân An, cậu không nhớ thân phận của mình à? Cậu thi đại học rớt, phải đi học lại. Chương trình học lại nhập học không phải kéo dài chín tháng, mà chỉ có trong kỳ nghỉ hè thôi. 】
Vân An nhướng mày, vẻ mặt ngạc nhiên. Hóa ra cậu thật sự không hề biết điều đó.
Hệ thống bất lực thở dài trong lòng. Nó là một hệ thống, vậy mà lại phải phổ cập kiến thức đời thường của con người cho người chơi. Cảm giác này thật sự kỳ lạ.@ThThanhHinVng
【 Nhưng tôi không nghĩ bà ngoại có ý đó. 】 Vân An suy nghĩ, cân nhắc rồi nói.
Hàng mi đen nhánh của cậu nhẹ nhàng run rẩy. Đôi chân mày xinh đẹp, tinh tế lại rối rắm với nhau. Dù không có bằng chứng cụ thể, nhưng trực giác mách bảo cậu rằng bà ngoại đang ám chỉ điều gì đó. Những lời của bà giống như chứa đựng một ý nghĩa sâu xa nào đó.
Hệ thống không hiểu và cũng không thể cung cấp bất kỳ gợi ý nào cho cậu.
Thiếu niên cuộn mình trên giường, trông giống như một con chim mỏi mệt vừa trở về tổ. Gương mặt xinh đẹp nhíu lại đầy lo lắng. Cậu thở dài một hơi. Chỉ cần nhắm mắt lại, hình ảnh lúc tbà ba qua đời lại hiện lên trong đầu, như một chiếc đèn kéo quân đang quay chậm rãi.
【 Hệ thống, tôi không muốn bà ngoại chết. 】
Giọng nói của Vân An trở nên u uất, như thể sắp bật khóc. Cậu như đang tâm sự với hệ thống, lại giống như tự nói một mình.
【 Tôi muốn cứu bà. 】
Cậu hoàn toàn rối trí. Cậu từng nghĩ rằng khi hoàn thành tâm nguyện của bà cố trong không gian \”trọng sinh\” thì mọi vấn đề ở thế giới phó bản sẽ được giải quyết dễ dàng. Nhưng mọi chuyện không như vậy. Bà cố thậm chí còn hành động nhanh và tàn nhẫn hơn.