◎ Trở về ◎
Kim Tử Ngâm và Hứa Vi Đồng giữ chặt cánh tay của Vân An, ngăn không cho cậu chạy vào linh đường. Quan tài đã sắp đóng nắp, tấm ván nặng nề đã được đặt lên, những chiếc đinh được đóng chặt, mọi chuyện đã trở thành kết cục không thể thay đổi.
\”Vân An, bình tĩnh lại!\” Kim Tử Ngâm nói, cố gắng giữ sự kiên nhẫn trong khi chính cậu ta cũng không thể chịu nổi những gì đang xảy ra trước mắt.@ThThanhHinVng
Không ai có thể ngờ rằng người đứng sau chuyện này lại là Lâm Bội Nga.
Oán khí của bà cố chưa được hóa giải vì bà vốn tự sát mà chết, nay lại bị đạo sĩ trấn áp mạnh mẽ khiến hồn ma không thể siêu thoát, không thể bước vào luân hồi. Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là \”người khởi xướng\” của mọi chuyện này lại chính là bà ngoại của Vân An – Lâm Bội Nga.
\”Bà ấy sẽ chết…\” Vân An nghẹn ngào nói, đôi bàn tay nhỏ bé trắng bệch cố vươn ra phía trước nhưng lại bị bạn bè giữ chặt. Cậu không thể tiến thêm một bước nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lâm Bội Nga với vẻ mặt bình tĩnh đưa đạo sĩ ra khỏi cửa.
\”Dù bây giờ cậu có lao vào ngăn cản đạo sĩ kia, thậm chí lật tung những lá bùa trong quan tài, cũng vô ích.\” Giọng nói lạnh lùng của Hứa Vi Đồng vang lên bên tai Vân An. Anh ta nhìn thẳng vào ánh mắt thất thần của cậu, nói: \”Đây không phải là chuyện đang xảy ra, mà là chuyện đã hoàn thành.\”
Giống như bị một gáo nước lạnh tạt vào đầu, Vân An dừng vùng vẫy. Cậu nhắm mắt lại, đôi mắt đen láy đầy đau đớn và giằng xé nội tâm.
Mọi chuyện đã an bài. Kim Tử Ngâm và Hứa Vi Đồng buông tay, để Vân An chạy vào linh đường. Khi cậu đến nơi, cảnh tượng đóng nắp quan tài đã diễn ra trước mắt.
Tấm ván nặng nề được vài người đàn ông khỏe mạnh nâng lên, chậm rãi đẩy kín nắp quan tài. Vân An đứng sững sờ, nhìn chằm chằm vào bà cố trong quan tài, nơi những lá bùa đã phong kín các huyệt quan trọng trên cơ thể bà.
Cậu không nhầm. Ngay khoảnh khắc nắp quan tài được đóng lại, khuôn mặt của bà cố bên trong bỗng vặn vẹo dữ dội.
Theo cách nói của người bình thường, đây chính là… thi biến.
Mọi chuyện đã quá muộn. Vân An đứng ở linh đường, nước mắt rơi lã chã. Lâm Bội Nga thấy vậy, chỉ nghĩ cậu bị dọa bởi thi thể trong quan tài, vội vàng bế lên an ủi: \”Ngoan nào, không sao cả, đừng sợ.\”
\”Ai để trẻ con ở lại đây! Khi đóng nắp quan tài phải mang trẻ con ra ngoài chứ, mọi người quên hết quy tắc rồi sao!\” Lâm Bội Nga có vẻ hơi giận khi thấy Vân An bị dọa.
Nhưng trong lòng Vân An tràn ngập nỗi sợ hãi sâu sắc. Cậu sợ rằng bà ngoại sẽ chết.
Lúc này, cậu mới hiểu ý nghĩa của câu nói mà người bà tư đã nói trước đây, tại sao bà ngoại sẽ là người đầu tiên chết.@ThThanhHinVng
Bà ngoại, bà đang gánh chịu tất cả những tội nghiệt mà các em trai em gái của bà đã gây ra.
\”Tại sao?\” Vân An khóc nức nở, ôm chặt lấy cổ Lâm Bội Nga, sợ rằng bà sẽ biến mất khỏi cậu ngay giây tiếp theo.